Bữa ăn, mẹ chồng liên tục gắp thức ăn cho con dâu, sự thật cảm động phía sau

Từ bữa cơm ấy, tôi hiểu ra một điều: Không phải mẹ chồng nào cũng khó.
buc-me-chong-con-dau-an-com-khong-them-moi-ba-lien-vut-bat-loi-toi-den-mot-noi-cixnfugweaawopw-1689771955-38-width780height425-1767691844.jpg
Nhiều mẹ chồng quan tâm đến con dâu như con gái. Ảnh minh họa

Tôi làm dâu nhà chồng đã hơn ba năm, nhưng thú thật, giữa tôi và mẹ chồng chưa bao giờ thực sự gần gũi. Bà không ghét tôi, nhưng cũng chẳng mấy khi nói chuyện thân mật. Mỗi bữa cơm, bà ăn chậm rãi, ít nói, còn tôi thì cố gắng làm tròn bổn phận, không dám sơ suất.

Vậy nên tối hôm đó, khi cả nhà ngồi vào mâm cơm, tôi đã rất ngạc nhiên.

Mẹ chồng bỗng liên tục gắp thức ăn cho tôi.

Miếng cá kho bà đẩy về phía tôi, rồi đến bát canh nóng, thêm vài miếng thịt rim. Tôi lúng túng đến mức quên cả cầm đũa cho tử tế.

“Con ăn nhiều vào.”
Bà nói gọn lỏn, giọng đều đều.

Chồng tôi ngước nhìn, có chút ngạc nhiên. Cả mâm cơm bỗng im lặng lạ thường. Tôi cúi đầu, vừa ăn vừa bối rối. Trong lòng không hiểu vì sao hôm nay mẹ lại quan tâm đến mình như vậy. Hay bà đang có điều gì không hài lòng, nên tỏ ra… khác thường?

Tôi ăn chưa được bao lâu thì bụng cồn cào, cổ họng nghèn nghẹn. Dạo này tôi hay mệt, ăn uống kém, nhưng chẳng dám nói với ai. Vậy mà mẹ chồng cứ để ý, thấy tôi đặt đũa xuống là bà lại nhẹ nhàng gắp thêm.

“Con dâu phải ăn cho có sức.”
Bà nói, ánh mắt thoáng vẻ lo lắng.

Bữa cơm kết thúc trong im lặng. Tôi đứng dậy dọn mâm thì mẹ chồng gọi tôi lại. Bà đưa cho tôi một cốc nước ấm, bảo uống đi rồi hãy làm việc.

Lúc đó, tôi thực sự sững người.

Tối hôm ấy, khi tôi đang rửa bát thì nghe mẹ chồng nói chuyện điện thoại trong phòng. Giọng bà nhỏ, nhưng tôi vô tình nghe thấy từng câu rõ ràng.

“Bác sĩ bảo nó thiếu máu nặng… gầy quá… chắc nó giấu tụi tôi…”

Tôi đứng chết lặng.

Hóa ra, mấy hôm trước mẹ chồng đã tình cờ nhìn thấy tờ giấy khám sức khỏe tôi để quên trên bàn. Bà không hỏi tôi, không trách móc, cũng không làm ầm lên. Bà chỉ âm thầm để ý, rồi trong bữa ăn, lặng lẽ bù đắp cho con dâu bằng những miếng thức ăn nhỏ nhặt.

Tối đó, bà gõ cửa phòng tôi.

“Mai mẹ nấu cháo gà cho con nhé.”
Bà nói, giọng chậm rãi, có phần ngại ngùng.
“Con đừng ngại. Ở nhà này, con không phải một mình.”

Tôi bật khóc.

Lần đầu tiên kể từ ngày làm dâu, tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại đến thế. Hóa ra, tình thương của mẹ chồng không nằm ở lời nói ngọt ngào, mà ở những hành động lặng lẽ, vụng về nhưng đủ ấm để người ta nhớ suốt đời.

Từ bữa cơm ấy, tôi hiểu ra một điều:
Không phải mẹ chồng nào cũng khó.
Chỉ là có những người mẹ thương con theo cách rất riêng — chậm rãi, kín đáo, nhưng sâu đến tận lòng.

Tâm sự của độc giả...

Mai Anh (ghi)