Chị chồng soi mói chuyện đời tư khiến tôi không chịu nổi, phải ly hôn

Tôi chưa từng nghĩ hôn nhân của mình lại kết thúc vì… chị chồng.
co-duoc-vang-mat-khi-ly-hon-khong-0806112643-1774408858.jpg
Tôi chưa từng nghĩ hôn nhân của mình lại kết thúc vì… chị chồng. Ảnh minh họa

Nghe thì vô lý, nhưng đó là sự thật.

Tôi và chồng cưới nhau sau gần 2 năm tìm hiểu. Anh hiền, chịu khó, không rượu chè, không gái gú. Ngày ấy, tôi nghĩ mình chọn đúng người. Tôi không cần một người đàn ông quá giỏi giang, chỉ cần tử tế và biết nghĩ cho gia đình.

Nhưng tôi đã quên mất một điều: lấy chồng không chỉ là lấy một người.

Mà là bước vào cả một gia đình.

Chị chồng tôi hơn chồng tôi 5 tuổi, đã ly hôn và sống cùng bố mẹ. Ngay từ khi tôi về làm dâu, chị đã không mấy thiện cảm. Từ cách tôi ăn mặc, nói chuyện đến giờ giấc sinh hoạt, chị đều để ý.

Ban đầu chỉ là những câu góp ý nhẹ nhàng:

“Em dâu mặc thế này ra ngoài không hợp đâu.”

“Con gái có chồng rồi thì nên biết ý tứ hơn.”

Tôi nghĩ chị lớn tuổi hơn, nói vậy cũng vì muốn tốt cho mình nên chỉ cười cho qua.

Nhưng rồi mọi thứ dần vượt quá giới hạn.

Chị bắt đầu can thiệp vào cả chuyện riêng tư của vợ chồng tôi.

Một lần, chị vô tình đọc được tin nhắn trong điện thoại của tôi khi tôi để quên ngoài phòng khách. Nội dung chỉ là tôi than thở với bạn thân về chuyện áp lực khi sống chung nhà chồng.

Vậy mà tối hôm đó, cả nhà bị gọi ra “họp”.

Chị nhìn tôi, giọng đầy mỉa mai:

“Ở nhà này mà em thấy khổ quá thì nói thẳng ra, đừng đi kể lể sau lưng như thế.”

Tôi chết lặng. Chưa bao giờ tôi cảm thấy bị xúc phạm đến vậy.

Tôi quay sang chồng, mong anh nói gì đó.

Nhưng anh chỉ nói nhỏ:

“Thôi em, chị nói cũng không sai…”

Không sai?

Tôi bắt đầu sống trong cảm giác bị theo dõi. Đi đâu, làm gì, nói chuyện với ai… chị cũng để ý. Có hôm tôi đi làm về muộn, chị hỏi dồn:

“Đi đâu mà giờ này mới về? Công ty hay chỗ khác?”

Tôi cảm thấy ngột ngạt đến mức không thở nổi.

Đỉnh điểm là khi chị can thiệp vào chuyện vợ chồng tôi chưa có con.

Chị thẳng thừng nói trước mặt cả gia đình:

“Cưới hơn một năm rồi mà chưa có gì, hay là có vấn đề gì không? Hay do em dâu?”

Tôi như bị tát vào mặt.

Đó là chuyện riêng tư, là nỗi áp lực mà chính tôi cũng đang âm thầm chịu đựng. Vậy mà chị lại mang ra làm đề tài để soi mói.

Tối hôm đó, tôi nói chuyện nghiêm túc với chồng:

“Em không thể sống như thế này mãi được. Em cần anh đứng về phía em.”

Anh im lặng rất lâu rồi nói:

“Chị anh tính vậy rồi, em thông cảm đi. Dù sao cũng là người nhà…”

Người nhà?

Vậy còn tôi thì sao?

Tôi không cần anh phải chọn giữa tôi và gia đình. Tôi chỉ cần anh bảo vệ tôi, ít nhất là khi tôi bị tổn thương.

Nhưng anh không làm được.

Ngày tôi đưa đơn ly hôn, anh bất ngờ:

“Chỉ vì mấy chuyện đó mà em bỏ anh thật à?”

Tôi nhìn anh, lòng trống rỗng:

“Không phải vì chị anh. Mà vì anh chưa từng đứng về phía em.”

Hôn nhân của chúng tôi không tan vỡ trong một ngày.

Nó vỡ dần… từ những lần tôi bị tổn thương mà không được bảo vệ.

Đến khi tôi nhận ra, người khiến tôi cô đơn nhất lại chính là người nằm bên cạnh mình… thì mọi thứ đã quá muộn.

Giờ đây, khi đã rời khỏi ngôi nhà đó, tôi thấy nhẹ nhõm hơn.

Nhưng đôi lúc vẫn tự hỏi…

Giá như ngày ấy, anh chỉ cần nắm tay tôi và nói một câu:

“Có anh ở đây, em không phải chịu đựng một mình.”

Thì có lẽ, tôi đã không chọn cách rời đi.

Mỹ Anh (t/h)