Giằng xé nỗi lo ngoại tình tư tưởng ở tuổi cận kề 40

Chuyện hôn nhân và gia đình suốt 15 năm qua của tôi vốn yên ả, cho đến khi một cơn sóng lòng bất chợt ập đến sau chuyến công tác định mệnh.

Tôi là người phụ nữ gần 40 tuổi, có một tổ ấm mà nhiều người mơ ước với chồng và ba đứa con. Kinh tế gia đình tôi tương đối ổn định, nhưng trong sâu thẳm, tôi luôn mang một nỗi lòng trĩu nặng. Suốt 15 năm chung sống, tôi nhận ra mình chưa một lần thực sự thấy rung động khi ở bên cạnh chồng.

Dù công việc giúp tôi tiếp xúc với nhiều người đàn ông thành đạt, galăng, tôi vẫn luôn giữ mình chuẩn mực. Tôi từng tự hào vì mình là người vợ thủy chung, cho đến khi chuyến công tác 10 ngày vừa qua làm đảo lộn tất cả. Lần đầu tiên trong đời, tôi biết thế nào là cảm giác trái tim lạc nhịp trước một người đàn ông khác.

photo-2-1705326173899951064915-1768962935.webp
Nỗi lòng trĩu nặng của người đàn bà tuổi 40 trước những ngã rẽ cảm xúc. Ảnh minh họa

Người đàn ông ấy không chỉ có ngoại hình mà còn rất vui vẻ, hài hước và biết chừng mực. Tôi cảm nhận được anh cũng có tình cảm với mình. Dù rất thích, rất muốn được nhìn anh, nhưng lý trí buộc tôi phải gạt đi tất cả. Tôi chưa bao giờ phản bội chồng, nhưng lần này sự khao khát được sống cho bản thân lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nỗi sợ hãi về việc ngoại tình tư tưởng khiến tôi sống trong sự giằng xé kinh khủng. Một mặt, tôi muốn được một lần sống thật với cảm xúc; mặt khác, tôi sợ bị xã hội "ném đá", sợ mình trở thành người đàn bà hư đốn. Những ngày qua, hình ảnh anh cứ chập chờn trong tâm trí khiến tôi không thể tập trung vào việc chăm sóc gia đình.

Tôi tự hỏi mình có quá đáng lắm không khi để bản thân rơi vào trạng thái này? Liệu đây là sự yếu lòng nhất thời hay là hệ quả của một cuộc hôn nhân thiếu vắng tình yêu? Tôi sợ rằng nếu cứ tiếp tục nuôi dưỡng nỗi nhớ này, ranh giới giữa rung động và tội lỗi sẽ không còn xa nữa.

Tôi viết những dòng này không phải để bào chữa, mà để vơi bớt nỗi lòng trĩu nặng. Có lẽ, tôi cần đối diện thẳng thắn với thực tại để bảo vệ hạnh phúc gia đình trước khi quá muộn. Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên để thoát khỏi mê cung cảm xúc đầy tội lỗi này.

Tâm sự của độc giả...

Trần Sơn (t/h)