Vợ qua đời từ năm 2012 và không có con cái, ông Zhang phải gắn chặt đời mình với chiếc xe lăn. Đến năm 2014, gia đình quyết định thuê một người phụ nữ 45 tuổi đến làm giúp việc để chăm lo cho ông. Ban đầu, thấy người này chăm sóc tận tình, các cháu của ông đều ủng hộ và yên tâm. Hai năm sau, khi nữ giúp việc chủ động đề nghị sống chung, hai người đã chính thức đăng ký kết hôn.
Thế nhưng, ngay sau khi trở thành vợ chồng hợp pháp, thái độ của người phụ nữ này lập tức thay đổi. Bà bỏ bê việc bếp núc, thường xuyên về muộn hoặc vắng nhà không lý do. Đáng chú ý hơn, số tiền tiết kiệm hàng chục nghìn nhân dân tệ ông Zhang cất giữ trong nhà cũng không cánh mà bay. Cháu trai ông bức xúc cho biết số tiền này vốn được cất ở vị trí rất cao, vượt ngoài tầm với của một người ngồi xe lăn, nhưng đến khi gia đình phát hiện ra thì đã mất sạch.
Khi bị chất vấn về trách nhiệm làm vợ, người phụ nữ thản nhiên đáp trả rằng nếu ông Zhang không thể tự lo cho bản thân thì hãy đi tìm người khác. Dù vậy, ông Zhang vẫn ôm hy vọng vợ sẽ thay đổi nên đã giấu giếm sự việc với gia đình suốt hơn nửa năm trời.

Chỉ đến khi không thể chịu đựng thêm, ông mới nói ra sự thật và đề nghị ly hôn. Ông thậm chí chấp nhận bồi thường một khoản tiền để được giải thoát và chuyển về sống cùng cháu trai. Tuy nhiên, người vợ kiên quyết từ chối và cứ mỗi lần gia đình đề cập đến chuyện ly hôn là bà lại bỏ đi biệt tăm vài ngày.
Trước tình cảnh đó, gia đình đã tìm đến sự tư vấn của luật sư nhưng được cảnh báo rằng quá trình tố tụng kéo dài có thể gây rủi ro lớn cho sức khỏe vốn đã suy yếu của ông. Để bảo vệ căn nhà trị giá hơn 10 triệu nhân dân tệ khỏi rủi ro, gia đình đã đưa ông đến Cơ quan Đăng ký Di chúc Trung Quốc.
Sau khi trải qua quá trình kiểm tra năng lực hành vi dân sự, ông Zhang đã hoàn tất ba thủ tục quan trọng: lập di chúc để lại tài sản riêng cho cháu trai, chỉ định người giám hộ và lưu trữ hồ sơ. Theo quy định của pháp luật Trung Quốc, tài sản riêng có trước thời kỳ hôn nhân không mặc nhiên trở thành tài sản chung sau khi kết hôn. Việc chỉ định người giám hộ sẽ giúp bảo vệ khối tài sản này trong trường hợp người cao tuổi mất đi khả năng nhận thức.
Hiện tại, ông Zhang vẫn sinh sống trong căn nhà cũ của mình. Cháu trai ông cứ cách vài ngày lại ghé qua chăm sóc, trong khi người vợ hợp pháp chỉ thỉnh thoảng mới tạt qua.
Câu chuyện của ông Zhang là một ví dụ điển hình vừa được Tòa án Nhân dân Trung cấp số 2 Bắc Kinh đưa vào báo cáo công bố cuối tháng 7 về các vụ án gia đình liên quan đến việc phân chia tài sản của người cao tuổi. Báo cáo này chỉ ra rằng trong giai đoạn từ năm 2021 đến 2025, tỷ lệ các vụ án dạng này đã tăng từ 4,4% lên 15,5%.
Đáng chú ý, có tới 18,1% người cao tuổi từng chuyển giao tài sản cho người chăm sóc hoặc những người không có quan hệ huyết thống. Về độ tuổi, nhóm từ 80 đến 89 tuổi chiếm đa số với 64,3% các vụ việc liên quan đến định đoạt tài sản, và bất động sản là yếu tố tranh chấp xuất hiện trong 94,6% tổng số các trường hợp.