Tôi đã từng nghĩ đàn ông chỉ có hai kiểu: hoặc ham muốn quá nhiều, hoặc lạnh nhạt vì hết yêu. Chưa bao giờ tôi tưởng tượng có ngày mình nằm bên cạnh chồng, nghe anh nói “anh mệt” suốt 30 đêm liền.
Một tháng đầu năm mới – khoảng thời gian mà lẽ ra vợ chồng phải gần gũi, hâm nóng tình cảm sau những bận rộn cuối năm – thì giường ngủ của chúng tôi lại lạnh ngắt.
Ban đầu tôi còn thấy thương.
Anh đi làm về muộn, người lúc nào cũng phờ phạc. Tôi chủ động ôm, anh chỉ hôn nhẹ lên trán rồi quay lưng lại:
– “Anh mệt, ngủ nhé.”
Một lần. Hai lần. Rồi mười lần.
Tôi bắt đầu thấy bất an.
Tôi soi mình trong gương lâu hơn.
Mái tóc mới nhuộm, bộ đồ ngủ ren mua từ trước Tết, mùi nước hoa anh từng khen… tất cả dường như trở nên vô nghĩa.
Tôi gợi ý đi du lịch riêng hai vợ chồng. Anh nói đang bận dự án.
Tôi chủ động gần gũi. Anh né tránh khéo léo.
Đỉnh điểm là đêm mùng 10. Tôi vòng tay ôm anh từ phía sau, thì anh nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra, giọng nhỏ đến mức như sợ làm tôi tổn thương:
– “Tháng này… mình tạm kiêng nhé.”
Tim tôi rơi thẳng xuống.
Tôi không hỏi nữa. Nhưng trong đầu đã hiện lên đủ kịch bản:
Anh có người khác.
Anh chán tôi.
Hoặc… anh có vấn đề về sinh lý.
Càng nghĩ càng đau.
Tôi bắt đầu để ý điện thoại của anh.
Không tin nhắn lạ.
Không cuộc gọi bất thường.
Không mùi nước hoa phụ nữ.
Nhưng có một thứ khiến tôi chú ý: mỗi tối trước khi ngủ, anh đều mở ứng dụng ngân hàng, nhìn rất lâu.
Có hôm tôi giả vờ ngủ, thấy anh ngồi ngoài ban công đến tận khuya, đầu cúi thấp.
Một người đàn ông từng vô tư, từng hay đùa giỡn với vợ, bỗng trở nên trầm lặng.
Tôi không chịu nổi nữa.
Đêm mùng 1 tháng Hai, tôi hỏi thẳng:
– “Anh có người khác phải không?”
Anh sững người.
Mất vài giây sau mới lắc đầu:
– “Không.”
– “Vậy tại sao anh né em?”
Anh im lặng rất lâu. Lâu đến mức tôi tưởng mình vừa nói chuyện với bức tường.
Rồi anh mở tủ, lấy ra một tập hồ sơ.
– “Anh định qua Tết sẽ nói… nhưng chưa đủ can đảm.”
Tôi run tay mở ra.
Đó là bảng kết quả khám bệnh.
Chẩn đoán: rối loạn cương do căng thẳng nặng, suy nhược, nguy cơ trầm cảm.
Tôi đọc mà đầu óc quay cuồng.
Anh ngồi xuống mép giường, giọng khàn đi:
– “Công ty anh nợ lương ba tháng. Anh phải vay nóng để đưa em tiền sắm Tết, biếu hai bên nội ngoại cho đủ đầy như mọi năm. Anh sợ em biết sẽ lo… nên giấu.”
Tôi chết lặng.
Anh cười buồn:
– “Đàn ông mà… không lo được cho vợ thì còn gì. Đến chuyện vợ chồng anh cũng không làm nổi… Anh thấy mình vô dụng.”
Tôi chưa từng thấy anh nhỏ bé như vậy.
Hóa ra suốt một tháng qua, thứ anh né tránh không phải là tôi.
Mà là cảm giác thất bại của chính mình.
Anh sợ nhìn vào mắt tôi khi gần gũi, sợ tôi phát hiện ra cơ thể anh không còn như trước.
Sợ tôi thất vọng.
Còn tôi, ngu ngốc đến mức chỉ nghĩ anh hết yêu.
Tôi ôm anh. Lần đầu tiên trong tháng đó, anh bật khóc.
Người đàn ông luôn tỏ ra mạnh mẽ của tôi khóc như một đứa trẻ.
Tối hôm sau, tôi rút hết số tiền tiết kiệm mà mình giấu riêng để phòng thân, đặt vào tay anh:
– “Nhà này không phải mình anh gánh. Em lấy anh vì muốn cùng anh sống, chứ không phải để anh một mình làm anh hùng.”
Anh nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
– “Em không chê anh à?”
Tôi bật cười, vừa khóc:
– “Thứ em cần là chồng em khỏe mạnh, không phải là một cái máy kiếm tiền trên giường.”
Đêm đó, chúng tôi vẫn ôm nhau ngủ như suốt một tháng qua.
Không có “cuộc yêu” nào cả.
Nhưng lần đầu tiên sau 30 ngày, tôi thấy chiếc giường ấm đến vậy.
Một tháng đầu năm mới của chúng tôi kết thúc không phải bằng những lần gần gũi nồng nhiệt, mà bằng việc hiểu nhau hơn.
Tôi từng sững sờ vì nghĩ chồng từ chối mình.
Nhưng hóa ra, lý do khiến anh quay lưng lại mỗi đêm…
là vì anh đang âm thầm quay lưng với chính nỗi đau và áp lực của mình, để giữ cho tôi một cái Tết trọn vẹn.
Và tôi nhận ra:
Trong hôn nhân, điều đáng sợ nhất không phải là chuyện chăn gối nguội lạnh.
Mà là khi một người cố gồng lên mạnh mẽ, còn người kia lại mải nghi ngờ mà quên mất phải nắm tay nhau.