Valentine được chồng chuyển 14,2 triệu, tôi chết lặng khi thấy tài khoản anh trừ số tiền đó… hai lần

Tôi từng nghĩ Valentine năm nay là dấu hiệu cho một cuộc hôn nhân đang dần ấm lại. Nhưng chỉ vài giờ sau khi nhận được món quà 14,2 triệu đồng từ chồng, tôi phát hiện một chi tiết khiến mình không thể bình thản: trong lịch sử giao dịch của anh, có hai khoản chi trùng khớp đến lạnh người.

Valentine năm nay, chồng tôi không mua hoa, cũng chẳng đặt nhà hàng. Buổi sáng, anh chỉ nhắn một tin ngắn:
“Anh chuyển em chút tiền, coi như quà.”

Tôi mở điện thoại, thấy con số 14.200.000 đồng hiện lên. Tim tôi chùng xuống một nhịp – không phải vì số tiền quá lớn, mà vì đã rất lâu rồi anh mới chủ động làm một điều lãng mạn như vậy.

Tôi còn tự cười mình, nghĩ thầm: Có lẽ mình đã nghĩ quá nhiều về những rạn nứt trước đây.

Buổi tối, khi chồng đi tắm, điện thoại anh để trên bàn. Màn hình sáng lên vì thông báo ngân hàng. Tôi không có thói quen kiểm tra điện thoại của chồng, nhưng không hiểu sao lúc đó tôi lại liếc nhìn.

Một giao dịch trừ tiền hiện ra.
Con số quen thuộc đến đáng sợ: 14.200.000 đồng.

Tôi khựng lại.
Tôi nhớ rất rõ, sáng nay anh vừa chuyển đúng số tiền đó cho tôi.

Tò mò – hay đúng hơn là bất an – tôi mở lịch sử giao dịch. Và rồi tôi thấy: Hai lần trừ tiền, cùng một số tiền, cách nhau chưa đầy 24 tiếng.

toi-tung-nghi-minh-la-nguoi-duy-nhat-nhan-142-trieu-valentine-cho-den-khi-nhin-thay-lich-su-chuyen-tien-cua-chong-1770778359.png
Tôi từng nghĩ mình là người duy nhất nhận 14,2 triệu Valentine, cho đến khi nhìn thấy lịch sử chuyển tiền của chồng - Ảnh minh họa

Một lần là chuyển cho tôi.
Còn lần kia… là chuyển cho ai?

Tôi ngồi lặng trên giường, cảm giác hạnh phúc ban sáng tan biến rất nhanh. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi, nhưng không câu nào đủ dũng khí để bật ra thành lời.

Có phải tôi đang nghĩ quá?
Hay Valentine năm nay, không chỉ có mình tôi là người nhận quà?

Khi chồng bước ra, tôi hỏi rất khẽ, cố giữ giọng bình thường:
“Anh này, hôm nay anh chuyển tiền cho em mấy lần à?”

Anh thoáng giật mình. Chỉ một giây thôi, nhưng đủ để tôi nhận ra.
Anh trả lời nhanh:
“À… anh chuyển nhầm, rồi chuyển lại.”

Tôi gật đầu, không hỏi thêm. Nhưng trong lòng, một thứ gì đó đã sụp xuống.

Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi cứ nhìn chằm chằm vào trần nhà và nghĩ về hai con số giống hệt nhau.
14,2 triệu – một con số không ngẫu nhiên.
14/2 – Valentine.

Nếu chỉ là chuyển nhầm, tại sao lại đúng vào ngày này?
Nếu là quà cho tôi, thì món quà còn lại dành cho ai?

Sáng hôm sau, tôi không nhắc lại chuyện đó. Chồng tôi cũng không.
Chúng tôi vẫn ăn sáng, vẫn nói chuyện con cái, vẫn sinh hoạt như một gia đình bình thường.

Chỉ có tôi biết, từ khoảnh khắc nhìn thấy hai giao dịch giống nhau ấy, tôi đã không còn hồn nhiên như trước.

Hóa ra, điều khiến người ta đau nhất không phải là phát hiện ra sự thật, mà là sống chung với một nghi ngờ không dám hỏi đến cùng.

Tiểu Châu