Vợ cũ nhắn tin nói nhớ, tôi không trả lời, 2 năm sau gặp người bên cạnh cô ấy tôi sững sờ

Có những khoảng lặng tưởng là kết thúc, nhưng thực ra lại mở ra một ngã rẽ khác...
900518632218541156860163284350676523548672n-15851205668441663060706-15878080959971909752169-1706-1698154730667-1698154731044875806189-1768900535.webp
Vợ cũ nhắn tin nói nhớ, tôi không trả lời, 2 năm sau gặp người bên cạnh cô ấy tôi sững sờ. Ảnh minh họa

Sau ly hôn, tôi và vợ cũ gần như cắt đứt liên lạc. Tôi đổi số, đổi chỗ ở, vùi đầu vào công việc để quên đi cuộc hôn nhân đầy mệt mỏi ấy. Thế nhưng, khoảng nửa năm sau ngày chia tay, cô ấy vẫn nhắn cho tôi một tin ngắn ngủi:
“Em nhớ anh.”

Tôi đọc, nhìn màn hình rất lâu rồi tắt đi. Tôi không trả lời. Không phải vì hết tình, mà vì tôi biết nếu mở lời, cả hai sẽ lại rơi vào vòng luẩn quẩn cũ: trách móc, hy vọng rồi thất vọng. Tôi chọn im lặng, coi đó là cách dứt khoát cuối cùng.

Những tin nhắn sau đó thưa dần, rồi biến mất hẳn. Tôi nghĩ, vậy là xong.

Hai năm trôi qua, tôi có cuộc sống mới, bình lặng nhưng ổn. Một buổi tối, tôi đi dự đám cưới của người bạn cũ. Khi đang đứng nói chuyện thì bỗng thấy vợ cũ bước vào. Cô ấy trông khác hẳn: gọn gàng, tươi tắn, nụ cười nhẹ nhõm hơn trước rất nhiều. Tay cô ấy khoác tay một người đàn ông.

Tim tôi khẽ khựng lại, nhưng điều khiến tôi thật sự sững sờ không phải là việc cô ấy có người mới.

Mà là người đàn ông đi bên cạnh cô ấy… chính là người anh đồng nghiệp của tôi.

Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh xung quanh như biến mất. Tôi đứng chết lặng, đầu óc trống rỗng. Anh tôi cũng nhìn thấy tôi, ánh mắt thoáng bối rối rồi nhanh chóng bình tĩnh lại. Vợ cũ thì cúi đầu chào tôi rất khẽ, lịch sự như chào một người quen cũ.

Sau bữa tiệc, anh tôi kéo tôi ra một góc, nói chậm rãi:
“Anh với cô ấy quen nhau hơn một năm rồi. Ban đầu chỉ là hỏi thăm công việc, sau đó mới nảy sinh tình cảm. Anh định nói với em… nhưng chưa tìm được lúc.”

Tôi cười gượng, nói không sao, nhưng trong lòng dậy sóng. Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi nhớ lại tin nhắn năm xưa: “Em nhớ anh.” Nếu ngày đó tôi trả lời, dù chỉ một câu, liệu mọi thứ có khác?

Vài ngày sau, vợ cũ chủ động nhắn cho tôi. Lần này, tôi đọc rất kỹ.
“Em xin lỗi nếu sự xuất hiện của em hôm đó khiến anh khó xử. Em chỉ muốn anh biết, em đã chờ anh trả lời rất lâu. Khi không còn hy vọng nữa, em mới cho phép mình bước tiếp. Mong anh đừng trách ai.”

Tôi đặt điện thoại xuống, lòng nặng trĩu. Lúc ấy tôi mới hiểu, sự im lặng của mình năm xưa không phải là mạnh mẽ, mà là trốn tránh. Tôi đã chọn không đối diện, để rồi đánh mất cơ hội khép lại mọi thứ một cách tử tế.

Gặp lại người bên cạnh cô ấy, tôi sững sờ không chỉ vì bất ngờ, mà vì nhận ra một sự thật cay đắng: có những khoảng lặng tưởng là kết thúc, nhưng thực ra lại mở ra một ngã rẽ khác cho người còn lại. Và đôi khi, chỉ một tin nhắn không được hồi đáp cũng đủ để thay đổi cả cuộc đời của hai con người.

Tâm sự của độc giả!

Lâm Hùng