Cục Điều tra An toàn Giao thông Singapore (TSIB) vừa công bố kết luận điều tra về sự cố nhiễu động nghiêm trọng xảy ra trên chuyến bay SQ321 của Singapore Airlines vào năm 2024, vụ việc từng gây chấn động dư luận quốc tế khi khiến một hành khách thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương nặng.
Theo báo cáo được công bố ngày 19/5/2026, vụ việc xảy ra trên chuyến bay SQ321 khai thác bằng máy bay Boeing 777-300ER, khởi hành từ London đến Singapore ngày 20/5/2024.
Trong số 211 hành khách trên máy bay, một người đàn ông Anh đã tử vong, 51 người bị thương nặng và 22 người bị thương nhẹ. Ngoài ra, trong 15 thành viên phi hành đoàn có 5 người bị thương nặng và một người bị thương nhẹ. Nội thất máy bay cũng bị hư hại đáng kể, bao gồm ghế ngồi và khoang hành lý.

Chuyến bay rơi vào hỗn loạn
Vụ nhiễu động xảy ra khi máy bay bay qua khu vực Tây Nam Myanmar vào sáng 21/5/2024. Thời điểm đó, phần lớn hành khách đã thức dậy còn phi hành đoàn đang chuẩn bị phục vụ bữa sáng.
Theo TSIB, trước chuyến bay, tổ lái đã được cung cấp đầy đủ thông tin dự báo thời tiết, trong đó có cảnh báo khả năng xuất hiện vùng hội tụ mây giông tại khu vực Tây Nam Myanmar. Tuy nhiên, khi quan sát bằng mắt thường từ buồng lái, một trong các phi công cho biết phía trước gần như không có mây, ngoại trừ một số đám mây tầng cao ở phía xa.
Khoảng 7h44 sáng theo giờ UTC, các phi công xin phép đổi hướng bay trực tiếp hơn đến điểm đến tiếp theo với lý do thời tiết. Tuy nhiên, TSIB cho biết tổ lái thực tế không cảm thấy lo ngại về điều kiện thời tiết lúc đó mà chỉ đưa ra lý do này để tăng khả năng được kiểm soát viên không lưu chấp thuận yêu cầu.
Một phút sau, một phi công kiểm tra radar thời tiết nhưng không thấy bất kỳ tín hiệu cảnh báo nào trên màn hình. Dữ liệu ghi âm buồng lái cũng cho thấy không có cuộc trao đổi nào liên quan đến thời tiết ngay trước khi máy bay gặp nhiễu động.

Sau đó, máy bay bất ngờ gặp nhiễu động mạnh do đối lưu, liên quan các đám mây dông có thể tạo ra luồng khí lên xuống cực mạnh. Chỉ trong vòng 4,6 giây, máy bay trải qua thay đổi độ cao đột ngột khiến khoang hành khách rơi vào hỗn loạn.
Các phi công lập tức tuyên bố tình trạng khẩn cấp và chuyển hướng hạ cánh xuống sân bay Suvarnabhumi ở Bangkok, Thái Lan. Theo TSIB, tổ lái đã điều khiển máy bay bằng tay trong khoảng 21 giây trước khi kích hoạt lại chế độ lái tự động.
Báo cáo kết luận phản ứng của phi hành đoàn trong tình huống bất ngờ này là “có thể hiểu được và phù hợp”. TSIB cũng nhấn mạnh các phi công không thể quan sát trực tiếp những đám mây nguy hiểm tại thời điểm xảy ra sự cố.
Nghi vấn radar gặp lỗi
Một trong những nội dung được chú ý nhất trong báo cáo là nghi vấn radar thời tiết trên máy bay gặp trục trặc, khiến phi hành đoàn không phát hiện được các đám mây dông trên đường bay.
Qua đối chiếu hình ảnh vệ tinh, TSIB xác nhận khu vực Tây Nam Myanmar lúc đó thực sự có vùng mây che phủ rộng lớn và xuất hiện các đám mây đối lưu phát triển nhanh. Một đám mây được xác định đã phát triển từ độ cao khoảng 27.500 feet lên gần 40.000 feet đúng thời điểm chuyến bay SQ321 đi qua.
Tuy nhiên, phi hành đoàn SQ321 lại không nhìn thấy các đám mây này trên radar thời tiết.

TSIB cho biết hồ sơ bảo trì của Singapore Airlines từng ghi nhận 103 báo cáo liên quan sự cố radar thời tiết trên dòng máy bay này, trong đó khoảng 35% trường hợp liên quan việc hiển thị dữ liệu thời tiết không chính xác nhưng không phát cảnh báo lỗi.
Đáng chú ý, chính chiếc máy bay gặp nạn trước đó từng có ba lần ghi nhận sự cố hiển thị radar vào các ngày 29/4, 1/5 và 15/5/2024.
Trong quá trình điều tra, TSIB cùng nhà sản xuất radar thời tiết đã tiến hành thử nghiệm hai hệ thống radar WXR-L và WXR-R trên máy bay. Kết quả ban đầu cho thấy hệ thống WXR-R, loại radar được sử dụng trên chuyến bay SQ321 hôm xảy ra sự cố, hiển thị ít thông tin thời tiết hơn.
Dù nhà sản xuất cho rằng quá trình thử nghiệm chưa tuân thủ đầy đủ thời gian chờ cập nhật dữ liệu, TSIB vẫn đánh giá lời khai của các phi công về việc radar hiển thị không chính xác là đáng tin cậy.
Bản ghi âm buồng lái sau sự cố cũng ghi lại sự bàng hoàng của một phi công khi nói: “Sao lại đột ngột thế này...” và “Chúng tôi đã va phải thứ gì đó... Tôi không thấy gì ở đây cả”.