Lần đầu tiên xin nghỉ làm đến sân pickleball nơi vợ hay tập, tôi chôn chân trước hành động không né tránh của vợ với cái ôm eo của người đàn ông lạ

d67874a6aed7aa5825f4b03fb842c282-1-17521343487682126983100-1752136761514-17521367617211683360381-289-0-674-736-crop-175213690735543923797-1766638793.webp
Ảnh chỉ có tính minh họa

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, một chiếc vợt chơi pickleball – thứ tưởng chừng vô tri, lại có ngày trở thành “nhân chứng” cho cuộc hôn nhân đổ vỡ của mình.

Vợ tôi mê pickleball từ gần một năm nay. Ban đầu, tôi thấy đó là điều tốt. Cô ấy từng trầm cảm nhẹ sau sinh, ít giao tiếp, ít ra ngoài. Từ ngày có môn thể thao này, vợ vui vẻ hơn, dáng vóc gọn gàng hơn, hay cười và… bận rộn hơn.

Bận đến mức nhiều tối tôi và con ăn cơm trước.

“Anh ăn trước đi, em tập thêm một lát cho khỏe”, vợ nói, tay xách túi thể thao, hôn vội lên má con rồi đi. Tôi tin. Tin tuyệt đối.

Cho đến ngày chiếc vợt ấy rơi xuống sàn nhà tôi.

Hôm đó là chủ nhật. Vợ nói có giải giao hữu nội bộ, sẽ về muộn. Tôi cho con ngủ trưa xong thì dọn dẹp nhà cửa. Khi kéo chiếc tủ giày để lau phía dưới, tôi thấy một chiếc túi pickleball quen thuộc của vợ bị kẹt phía trong góc.

Tôi định kéo ra để tối đưa vợ. Nhưng khi cầm chiếc vợt lên, một chi tiết khiến tôi khựng lại.

Tay cầm được quấn thêm một lớp băng màu đen – loại băng chống trượt cao cấp. Nhưng điều lạ là… mùi nước hoa đàn ông rất rõ. Không phải mùi của tôi. Tôi không dùng loại đó.

Tôi tự trấn an: Có thể mùi phòng tập, mùi người khác va chạm.

Nhưng rồi ánh mắt tôi dừng lại ở mặt vợt.

Có khắc một ký hiệu nhỏ bằng bút lông mảnh: “H + M – 23/6”

Ngày 23/6. Tôi nhớ rất rõ. Hôm đó tôi đi công tác. Vợ nói cả ngày ở nhà chăm con.

Tim tôi bắt đầu đập nhanh. Tôi không phải người đa nghi. Nhưng tôi cũng không ngu ngốc.

Buổi tối hôm đó, vợ về rất muộn. Trên cổ cô ấy có vết đỏ mờ, được che khéo bằng khăn. Tôi hỏi, vợ cười:
“Muỗi đốt đó anh.” Tôi gật đầu. Nhưng trong đầu, chiếc vợt cứ hiện lên không ngừng.

Hôm sau, tôi xin nghỉ làm nửa buổi. Tôi quyết định đến sân pickleball nơi vợ hay tập – lần đầu tiên kể từ khi cô ấy chơi môn này.

Tôi đứng ngoài quan sát. Vợ tôi không hề nhìn thấy tôi. Cô ấy bước vào sân với dáng vẻ quen thuộc: năng động, tự tin, khác hẳn người phụ nữ ở nhà sau giờ cơm tối. Và rồi… tôi thấy anh ta.

Một người đàn ông cao ráo, hơn tôi vài tuổi, ăn mặc chỉnh tề. Hai người phối hợp rất ăn ý. Nhưng thứ khiến tôi đau nhất không phải là ánh mắt họ trao nhau khi ghi điểm.

Mà là… chiếc vợt của vợ tôi. Tôi nhìn rõ mồn một. Đó không phải chiếc vợt tôi thấy trong tủ giày.

Vợ tôi đang dùng một chiếc vợt khác. Còn chiếc vợt ở nhà… là của ai?

Buổi tập kết thúc, tôi lặng lẽ đi theo họ. Không cần theo xa. Hai người dừng lại ngay bãi xe. Người đàn ông ấy cúi xuống nói gì đó, rồi đặt tay lên eo vợ tôi – rất tự nhiên. Vợ không tránh.

Khoảnh khắc ấy, mọi thứ trong tôi sụp đổ. Tối hôm đó, tôi không hỏi, không gặng. Tôi chỉ nói: “Anh làm rơi đồ của em trong tủ giày, tiện cầm ra đây.”

Tôi đặt chiếc vợt lên bàn. Mặt vợ tái mét. Cô ấy nhìn chiếc vợt rất lâu. Lâu đến mức tôi hiểu, mọi lời chối cãi lúc này đều vô nghĩa.

“Em… em định nói với anh.” Câu nói quen thuộc nhất của những người phản bội. Vợ thú nhận, chiếc vợt đó là của người đàn ông kia. Họ quen nhau trong một buổi tập ghép đôi. Ban đầu chỉ là bạn chơi. Rồi là tin nhắn hỏi thăm. Rồi là cà phê sau giờ tập. Rồi là những buổi “tập thêm”.

“Em không định bỏ anh… chỉ là em thấy mình được là chính mình khi ở bên anh ấy.” Tôi cười. Một nụ cười đắng chát. Hóa ra, thứ khiến tôi mất vợ… không phải vì nghèo, không phải vì phản bội, mà vì tôi quá tin.

Tôi đề nghị ly thân. Trước khi rời đi, tôi cầm chiếc vợt đó, trả lại cho vợ và nói một câu mà có lẽ cả đời cô ấy sẽ không quên: “Giữ kỹ nhé. Vì thứ làm em đánh mất gia đình… lại chính là thứ em nghĩ giúp em khỏe mạnh hơn.”

Giờ đây, mỗi lần thấy người ta chơi pickleball ngoài công viên, tôi không còn thấy vui hay tò mò nữa. Tôi chỉ thấy cay. Cay vì một chiếc vợt nhỏ… lại đủ sức lật tung cả một mái nhà.

Tâm sự của độc giả!

 

Mỹ Vân (ghi)