Tôi kiếm tiền cho vợ tiêu, lắp camera khắp nhà, cài định vị bảo vệ vợ, cô ấy vẫn đùng đùng đòi ly hôn

Từ việc khuyên vợ nghỉ làm, nắm giữ tài chính đến theo dõi điện thoại, lắp camera trong nhà, anh nghĩ đó là cách giữ gìn tổ ấm. Nhưng trong mắt người vợ, sự bao bọc ấy lại trở thành chiếc lồng vô hình, đẩy hôn nhân đến bờ vực ly hôn.

Lời buộc tội của vợ khiến tôi chết lặng. Cô ấy nói mình đang sống như một “tù nhân” trong chính ngôi nhà này – ngôi nhà mà tôi luôn nghĩ là nơi an toàn nhất, đủ đầy nhất và được xây nên bằng tất cả sự hy sinh của tôi.

Tôi 35 tuổi, là quản lý cấp trung tại một công ty có tiếng, thu nhập ổn định. Vợ kém tôi bốn tuổi. Trong mắt hai bên gia đình và bạn bè, chúng tôi là hình mẫu của một mái ấm êm đềm. Tôi không rượu chè, không cờ bạc, không bạn bè tụ tập quá đà, càng không có tư tưởng trăng hoa. Tan làm là tôi về nhà. Với tôi, gia đình là ưu tiên số một.

Nhưng khoảng một năm trở lại đây, vợ tôi dần trở nên lạnh nhạt, u uất. Tuần trước, cô ấy bật khóc, nói không thể tiếp tục chịu đựng cuộc sống này thêm nữa. Tôi sững sờ. Tôi đã làm gì sai?

screenshot-1772061477-1772061493.png
Tôi không biết mình sai ở đâu? (Ảnh minh họa).

Khi sinh con đầu lòng, thấy vợ đi làm vất vả, tăng ca liên miên, còn phải đi tiếp khách, tôi xót xa. Tôi hiểu môi trường xã hội nhiều cạm bẫy và thị phi. Vì vậy, tôi chủ động đề nghị cô ấy nghỉ việc ở nhà chăm con. Tôi nói: “Em chỉ cần lo cho gia đình, mọi gánh nặng tài chính cứ để anh.”

Tôi giữ lương để tiện quản lý chi tiêu và đầu tư cho tương lai các con, nhưng mỗi tháng đều đưa vợ một khoản tiền dư dả để chi tiêu sinh hoạt. Nếu cô ấy muốn mua gì thêm, chỉ cần nói, tôi chưa từng tiếc. Vậy mà cô ấy cho rằng tôi kiểm soát tài chính và tước đi sự tự do của mình.

Tôi lo vợ ở nhà buồn chán, dễ bị kẻ xấu lợi dụng nên đồng bộ tài khoản mạng xã hội và tin nhắn của cô ấy vào máy tính của mình. Có lần bạn thân đại học rủ vợ đi Đà Lạt chơi riêng hai người, tôi đã kiên quyết ngăn lại.

Tôi nghĩ phụ nữ có gia đình rồi nên giữ chừng mực. Tôi lắp camera ở phòng khách và bếp, thỉnh thoảng xem để biết cô ấy đang làm gì. Tôi cài định vị vào điện thoại vợ, dặn đi đâu cũng báo tôi một tiếng để phòng bất trắc.

Tôi làm tất cả chỉ vì yêu và muốn bảo vệ gia đình này. Tôi nghĩ mình đang tạo ra một lớp kính an toàn bao bọc vợ khỏi những áp lực ngoài kia. Tôi vẫn phụ giúp việc nhà, tắm cho con, dọn dẹp sau giờ làm. Tôi sống chuẩn mực, chu cấp đầy đủ, quan tâm từng chi tiết nhỏ.

Thế nhưng trong mắt vợ, tôi lại là kẻ bạo hành tinh thần, là người thao túng và nhốt cô ấy trong chiếc lồng vô hình. Cô ấy nói thà tự đi làm kiếm vài triệu, ăn cơm hộp còn hơn phải sống cảnh “ngửa tay xin tiền” và bị theo dõi từng bước.

Tôi đau lòng khi nghe những lời ấy. Tôi từng nghĩ mình là người chồng có trách nhiệm, đang làm tất cả để giữ gìn một mái ấm bình yên. Nhưng giờ cô ấy đã về nhà ngoại, không nghe điện thoại, kiên quyết đòi ly hôn. Bố mẹ vợ cũng trách tôi quá khắt khe.

Tôi thực sự không hiểu. Tôi yêu vợ nhiều như vậy, tại sao cô ấy lại không nhìn thấy tấm lòng của tôi? Hay là, trong khi tôi nghĩ mình đang bảo vệ, tôi đã vô tình khiến cô ấy cảm thấy ngột ngạt?

Lam Giang (t/h)