Ngày 24/8, một cuộc tìm kiếm quy mô lớn được triển khai tại Hallim-eup, thành phố Jeju, Hàn Quốc.
Hơn 400 người thuộc lực lượng cảnh sát, quân đội và các đơn vị dân sự được huy động. Chỉ khoảng một giờ sau khi cuộc tìm kiếm bắt đầu, lực lượng chức năng phát hiện một thi thể trong khu vực trồng cây gần nơi Jang Mi-ran từng lưu trú.
Thi thể đã phân hủy nghiêm trọng, không thể nhận dạng bằng mắt thường. Tuy nhiên, quần áo, dép, điện thoại và một số vật dụng được tìm thấy tại hiện trường trùng khớp với những đồ dùng của Jang khi cô mất tích.
Cảnh sát nhận định thi thể nhiều khả năng là người phụ nữ 37 tuổi đã mất tích hơn 3 tháng, song vẫn tiến hành xét nghiệm ADN và khám nghiệm để xác nhận danh tính.

Đây là ngày thứ 104 kể từ khi Jang Mi-ran mất tích
Điều khiến vụ việc gây chú ý không chỉ là kết cục đau lòng của người phụ nữ mà còn liên quan đến cách một viên cảnh sát xử lý hồ sơ mất tích. Người này từng báo cáo rằng đã gọi điện cho Jang và xác nhận cô vẫn an toàn, khiến gia đình tin rằng cô chỉ muốn tạm thời tránh liên lạc.
Cuộc gọi chưa từng tồn tại
Tối 12/5, Jang Mi-ran rời nơi lưu trú dài hạn tại Hallim-eup. Hình ảnh từ camera an ninh gần đó trở thành một trong những dấu vết cuối cùng về hành trình của cô.
Đến 18h43 ngày 15/5, sau nhiều ngày không thể liên lạc, bạn trai Jang trình báo cô mất tích với Sở Cảnh sát Jeju Western. Cảnh sát gặp người trình báo, kiểm tra dữ liệu vị trí điện thoại và tiến hành tìm kiếm quanh khu vực Hallim.
Tuy nhiên, vụ việc nhanh chóng được kết thúc.

Khoảng 21h16 cùng ngày, chỉ khoảng 2 tiếng rưỡi sau khi tiếp nhận tin báo, viên cảnh sát phụ trách, được truyền thông Hàn Quốc xác định mang họ Bu, báo cáo rằng đã liên lạc được với Jang và xác nhận cô vẫn an toàn.
Theo Seoul Economic Daily, Bu còn gọi cho bạn trai Jang, thông báo rằng anh ta đã nói chuyện với cô và được biết Jang không muốn tiết lộ vị trí của mình cho bạn trai cũng như những người khác.
Thông tin này khiến gia đình tin rằng Jang không gặp nguy hiểm mà chỉ chủ động tránh liên lạc. Sau đó, Bu xử lý hồ sơ để Jang không còn nằm trong diện quản lý người mất tích, đồng nghĩa hoạt động tìm kiếm bị dừng lại.
Nhưng Jang vẫn không trở về.
Ngày 17/7, khoảng hai tháng sau khi mất tích, bạn trai cô tiếp tục tìm cách trình báo. Tuy nhiên, hồ sơ trước đó ghi nhận Jang đã được liên lạc và không muốn tiết lộ vị trí, khiến việc trình báo mới không được tiếp nhận như một vụ mất tích mới.

Hai ngày sau, một người thân của Jang tiếp tục trình báo tại Seoul. Vụ việc sau đó được xem xét lại.
Khi kiểm tra, cảnh sát phát hiện chi tiết bất thường: không có cuộc gọi nào giữa Bu và Jang.
Dữ liệu liên lạc trên điện thoại của Jang không cho thấy cô từng nói chuyện với viên cảnh sát này. Kiểm tra nội bộ tại đơn vị của Bu cũng không tìm thấy bằng chứng về cuộc gọi mà anh ta từng dùng làm căn cứ để xác nhận người mất tích an toàn.
Nói cách khác, thông tin khiến gia đình yên tâm và khiến cuộc tìm kiếm bị dừng lại ngay trong đêm đầu tiên có dấu hiệu được dựng lên.
104 ngày và khoảng cách chỉ 400 m
Khi cảnh sát thực sự mở lại cuộc điều tra, hơn hai tháng đã trôi qua. Nhiều hình ảnh camera an ninh có thể giúp xác định hành trình của Jang đã bị xóa theo chu kỳ lưu trữ, khiến việc truy tìm dấu vết trở nên khó khăn hơn.
Cảnh sát sau đó tập trung tìm kiếm quanh khu vực Hallim Port dựa trên dữ liệu điện thoại, rồi mở rộng phạm vi.
Đến sáng 24/8, hơn 400 người được huy động tham gia cuộc tìm kiếm. Khoảng 10h46, lực lượng chức năng phát hiện một thi thể trong khu vực trồng cây.
Địa điểm này chỉ cách nơi Jang từng lưu trú khoảng 400 m theo đường thẳng, tương đương vài phút đi bộ.
Sau 104 ngày, người phụ nữ mà cảnh sát từng thông báo là “an toàn” được phát hiện đã tử vong ngay gần nơi cô từng ở.
Cảnh sát hiện đánh giá khả năng Jang là nạn nhân của một vụ án hình sự không cao. Quyền Tổng cục trưởng Cơ quan Cảnh sát Quốc gia Yoo Jae-sung cho biết báo cáo sơ bộ từ cảnh sát Jeju cho rằng người phụ nữ có thể đã tử vong do treo cổ. Tuy nhiên, nguyên nhân và thời điểm tử vong chính thức vẫn phải chờ kết quả khám nghiệm.

Không chỉ một hồ sơ bị xử lý bất thường
Vụ Jang Mi-ran càng trở nên nghiêm trọng khi cảnh sát phát hiện Bu có thể từng xử lý một vụ mất tích khác theo cách tương tự.
Ngày 2/7, một gia đình trình báo người đàn ông ngoài 60 tuổi mất tích. Bu cũng bị cáo buộc không thực sự liên lạc với người này nhưng lại thông báo cho gia đình rằng, đã tìm thấy ông và người đàn ông không muốn gặp cảnh sát, đồng thời yêu cầu không tiết lộ vị trí.
Hồ sơ sau đó được đóng.
Khi gia đình tiếp tục không thể liên lạc, họ nhiều lần quay lại trình báo. Sau khi vụ Jang được chú ý, gia đình tiếp tục báo vụ việc vào ngày 21/8. Ngày hôm sau, cảnh sát kiểm tra dữ liệu vị trí điện thoại và tìm thấy người đàn ông đã tử vong, 51 ngày sau khi mất tích.
Bu, 34 tuổi, thực tế đã bị đình chỉ công tác từ ngày 11/8 do một cáo buộc khác liên quan đến luật xử phạt tội phạm tình dục. Sau khi anh rời vị trí, quá trình bàn giao và rà soát hồ sơ đã giúp phát hiện những bất thường trong cách xử lý các vụ mất tích.
Bu làm việc tại đội điều tra người mất tích từ tháng 3/2025. Trong khoảng 1 năm 5 tháng, anh đã xử lý 298 vụ mất tích. Sau hai trường hợp trên, cảnh sát Hàn Quốc quyết định rà soát toàn bộ số hồ sơ này để xác định có vụ việc nào bị xử lý sai hoặc đóng không đúng quy định.

Ngày 22/8, Bu bị bắt khẩn cấp với các cáo buộc gồm lơ là nhiệm vụ, làm giả và sử dụng hồ sơ điện tử công, cản trở công vụ bằng thủ đoạn gian dối. Đến ngày 24/8, tòa án ra lệnh thả anh ta với lý do, việc bắt khẩn cấp chưa đáp ứng điều kiện về tính cấp thiết. Điều này không đồng nghĩa các cáo buộc đối với Bu đã được bác bỏ.
Vụ việc hiện đã thu hút sự quan tâm lớn tại Hàn Quốc. Tổng thống Lee Jae-myung yêu cầu điều tra toàn diện quá trình xử lý các hồ sơ, hệ thống chỉ huy và giám sát, đồng thời yêu cầu cảnh sát đưa ra biện pháp cải tổ.
Cơ quan Cảnh sát Quốc gia Hàn Quốc cũng cho biết sẽ rà soát hệ thống xử lý người mất tích nhằm ngăn tình trạng một cán bộ có thể tự mình đóng hồ sơ mà thiếu sự kiểm tra của cấp trên.
Với Jang Mi-ran, những câu hỏi quan trọng nhất vẫn đang chờ kết luận pháp y: cô tử vong chính xác khi nào, nguyên nhân ra sao và liệu một cuộc tìm kiếm đúng quy trình ngay từ ngày 15/5 có thể tạo ra một kết quả khác hay không.
Điều đã được xác định là 104 ngày đã trôi qua từ khi cảnh sát tiếp nhận tin báo mất tích đến lúc thi thể được tìm thấy.