Tôi sinh con cho chồng mới vào một buổi sáng mưa lất phất. Nằm trên giường bệnh, nghe tiếng con khóc oe oe đầu đời, tôi vừa mừng vừa tủi. Người đàn ông đang nắm tay tôi lúc ấy là chồng hiện tại – người mà ai cũng bảo tôi “lấy được tấm chồng tốt”.
Chỉ có điều, trong khoảnh khắc hạnh phúc mong manh ấy, hình bóng của người đàn ông cũ… vẫn bất ngờ len vào tâm trí tôi.
Tôi và chồng cũ ly hôn đã ba năm. Không phải vì ngoại tình, không vì bạo lực, mà vì sự im lặng kéo dài. Tôi thấy mình cô độc ngay cả khi đang sống chung một mái nhà. Tôi là người chủ động viết đơn, nghĩ rằng buông tay sẽ nhẹ nhõm hơn.
Nhưng tôi đã nhầm.
Ngày tôi sinh con, anh bất ngờ xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Tôi sững người. Chồng mới của tôi lúc đó đang bận làm thủ tục, còn tôi thì không kịp giấu ánh mắt bối rối.
Anh không bước vào vội, chỉ đứng ngoài, đặt một hộp quà nhỏ lên bàn rồi khẽ nói:
– Anh đến thăm cho phải phép… Chúc mẹ tròn con vuông.
Giọng anh vẫn trầm và chậm như ngày xưa.
Tôi gật đầu, không dám nhìn thẳng. Nghĩ anh chỉ ghé qua xã giao, tôi cũng không để tâm đến hộp quà ấy.
Mãi đến tối, khi phòng bệnh chỉ còn hai mẹ con, tôi mới mở ra.
Bên trong là một đôi vòng bạc trẻ em, nhỏ xíu, được khắc dòng chữ:
“Cho con của em – mong con luôn được bình an.”
Tay tôi run lên. Dưới đáy hộp còn có một phong thư mỏng.
“Anh biết đứa bé không phải con anh. Nhưng anh vẫn muốn tặng con một món quà đầu đời. Ngày xưa, khi em sảy thai, anh đã lặng lẽ mua đôi vòng này, chờ đến ngày được đeo cho con mình…
Chỉ tiếc là anh không giữ được em, cũng không giữ được đứa trẻ ấy.”
Tim tôi thắt lại.
Ký ức bị tôi cố quên bỗng ùa về. Năm đó, tôi mang thai nhưng sức khỏe yếu, đứa bé không giữ được. Tôi chìm trong trầm cảm, còn anh thì chọn cách im lặng, tự gánh nỗi đau một mình. Tôi từng trách anh vô tâm, không biết rằng anh đã khóc trong nhà tắm suốt nhiều đêm.
Tôi cắn môi, nước mắt rơi xuống tờ thư.
Hóa ra, sự im lặng mà tôi căm ghét… lại chính là cách anh yêu tôi.
Cửa phòng mở ra. Chồng mới bước vào, tay xách túi cháo, miệng cười rạng rỡ. Anh hỏi tôi:
– Em sao thế? Mệt à?
Tôi vội lau nước mắt, lắc đầu:
– Không… em ổn.
Nhưng lòng tôi thì không ổn chút nào.
Tối đó, chồng cũ nhắn cho tôi một tin cuối:
“Đừng nghĩ nhiều. Anh chỉ mong em hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy không có anh.”
Tôi nhìn đứa con đang ngủ ngoan trong tay mình, nhìn người chồng mới đang cẩn thận gấp chăn ở cuối giường…
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi hiểu ra một điều đau đớn:
Có những cuộc hôn nhân tan vỡ không phải vì hết yêu, mà vì hai người đã không biết cách đi qua nỗi đau cùng nhau.
Tôi đã có một gia đình mới.
Nhưng món quà nhỏ hôm ấy…
khiến tôi nuối tiếc cả một thanh xuân đã tự tay mình đánh mất.
Tâm sự của độc giả!