Tôi thuê chị giúp việc cách đây gần một năm, khi công việc cuốn tôi đi từ sáng tới tối, còn con thì đang tuổi bám mẹ. Chị tên Hương, hơn tôi chục tuổi, quê miền Trung, tính tình hiền lành, làm việc gọn gàng. Điều khiến tôi yên tâm nhất là chị luôn nói mình độc thân vui vẻ, không chồng con, không vướng bận gì nên có thể ở lại lâu dài.
Chồng tôi ban đầu cũng không mấy quan tâm, chỉ gật đầu cho qua. Nhưng từ lúc chị Hương đến, tôi để ý thấy anh hay hỏi han hơn mức cần thiết. Lúc thì dặn mua thêm đồ ăn “chị Hương thích”, lúc lại nhắc tôi trả lương sớm vì “chị ấy vất vả”. Tôi nghĩ đơn giản chắc anh thấy chị chăm con khéo nên quý.
Cho đến một buổi tối, khi tôi đang dọn dẹp phòng bếp thì thấy chị Hương đứng tựa cửa, mặt tái đi, tay ôm bụng. Tôi hỏi thì chị lấp lửng nói do mệt. Nhưng chỉ vài hôm sau, chị chủ động xin tôi nghỉ một buổi để đi khám vì trễ kinh gần hai tháng.
Tim tôi như hụt một nhịp.
Tối đó, tôi kể lại cho chồng. Phản ứng của anh khiến tôi chết lặng. Không hỏi han, không ngạc nhiên, anh chỉ “à” một tiếng rất khẽ rồi quay đi, còn dặn tôi:
“Em đừng hỏi nhiều, chuyện riêng của người ta.”
Sáng hôm sau, tôi vô tình thấy chồng lén bỏ vào túi chị Hương một phong bì dày khi tôi đang bận cho con ăn. Chị Hương tái mặt, vội vàng từ chối nhưng anh gạt đi rất nhanh, ánh mắt lộ rõ vẻ… bối rối.
Không khí trong nhà từ đó nặng nề đến khó thở.
Vài ngày sau, chị Hương xin gặp riêng tôi. Chị bật khóc, thú nhận mình mang thai thật, nhưng khẳng định đứa bé không phải là con của chồng tôi. Người đàn ông kia đã bỏ đi, chị không biết bấu víu vào đâu, chỉ mong có tiền để về quê sinh nở.
Tôi còn chưa kịp thở phào thì chị nói tiếp một câu khiến tôi lạnh sống lưng:
“Chị biết chị không nên nói ra, nhưng… anh nhà chị là người đầu tiên phát hiện ra việc em có bầu.”
Hóa ra, hôm chị choáng váng trong bếp, chính chồng tôi là người đưa chị đi mua que thử. Anh sợ tôi lo nghĩ nên giấu nhẹm, âm thầm giúp đỡ, còn dặn chị giữ kín.
Tôi ngồi sụp xuống ghế, đầu óc quay cuồng. Không phải vì phản bội thể xác, mà vì sự giấu giếm, vì những hành động lạ lùng mà tôi chưa từng được biết.
Tối đó, tôi nói chuyện thẳng thắn với chồng. Anh thừa nhận đã sai khi tự ý can thiệp, khi nghĩ rằng “làm việc tốt thì không cần báo”. Anh sợ tôi hiểu lầm nên lại chọn cách khiến tôi hiểu lầm nhiều hơn.
Cuối cùng, chị Hương nghỉ việc, tôi hỗ trợ chị một khoản để về quê. Còn vợ chồng tôi, phải mất rất lâu mới có thể nhìn nhau bình thản như trước.
Từ câu chuyện ấy, tôi mới thấm:
Trong hôn nhân, đôi khi điều khiến người ta đau nhất không phải là phản bội, mà là cảm giác mình bị đứng ngoài sự thật.
Tâm sự của độc giả!