Trong bữa ăn đầu tiên ngày làm dâu, mẹ chồng nhìn chằm chằm vào bát nước mắm tôi pha, rồi bà cười khẩy đứng dậy, tôi run rẩy dọn mâm

Ngày hôm sau, tôi lại dậy sớm. Lại vào bếp. Lại pha nước mắm. Lần này, tôi pha đúng như cách mẹ chồng đã làm. Mặn hơn. Gắt hơn. Nhưng trong lòng tôi, có thứ gì đó đã nhạt đi rất nhiều.
cats2-1494469725746-1494469888205-1767917284.webp
Mẹ chồng nàng dâu trong 1 bộ phim. Ảnh minh họa

Bữa cơm đầu tiên ngày làm dâu, tôi đã chuẩn bị suốt cả tuần trong đầu, nhưng vẫn không thể ngờ nó lại trở thành ký ức ám ảnh đến vậy.

Sáng hôm đó, tôi dậy từ khi trời còn lờ mờ sương. Gian bếp nhà chồng rộng và lạnh, mùi khói bếp cũ trộn với mùi cá kho từ nồi đất khiến tim tôi đập nhanh hơn. Tay tôi run run khi thái hành, lòng tự nhủ: Chỉ cần qua được bữa cơm này thôi, mọi thứ rồi sẽ ổn. Mẹ chồng tôi – người phụ nữ có ánh mắt sắc và thói quen im lặng – ngồi ở bàn, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi bằng ánh nhìn khó đoán.

Mâm cơm được dọn ra. Canh rau ngót, cá kho tộ, đĩa thịt luộc và bát nước mắm tôi cẩn thận pha từ sáng sớm. Tôi đã nếm đi nếm lại không biết bao nhiêu lần: đủ mặn, đủ ngọt, ớt đỏ nổi vừa phải, vài lát tỏi mỏng. Đó là thứ tôi tự tin nhất.

Cả nhà ngồi xuống. Không khí đặc quánh. Tôi cúi đầu, hai tay đặt lên đùi, chờ đợi.

Rồi mẹ chồng nhìn chằm chằm vào bát nước mắm.

Ánh mắt bà không rời, như thể trong đó có thứ gì xúc phạm bà ghê gớm lắm. Thời gian như đông cứng. Tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập, từng nhịp nặng nề. Chồng tôi gắp miếng cá, nhưng tay anh khựng lại khi nhận ra sự im lặng bất thường.

Mẹ chồng bỗng cười khẩy.

Tiếng cười khô khốc, ngắn ngủi, nhưng đủ làm sống lưng tôi lạnh toát. Bà đứng dậy, không nói một lời, kéo ghế kêu “két” một tiếng chói tai. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì bà đã quay lưng đi vào trong.

“Con… con dọn mâm đi.” Giọng bố chồng trầm xuống.

Tôi run rẩy đứng lên. Đôi tay như không còn thuộc về mình. Bát nước mắm nghiêng đi một chút, tôi vội vàng giữ lại, sợ đổ như sợ làm vỡ cả thứ mong manh cuối cùng còn sót lại. Không ai nhìn tôi. Không ai nói gì. Cả gian nhà chìm trong thứ im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng quát mắng.

Khi tôi dọn xong, mẹ chồng từ trong buồng bước ra. Bà đặt trước mặt tôi một bát nước mắm khác, màu sẫm, mùi nồng gắt.

“Nhà này không ai ăn nước mắm pha kiểu đó.” Bà nói, giọng lạnh tanh. “Làm dâu thì học cho kỹ. Đừng mang thói quen nhà mình áp vào nhà người khác.”

Tôi nghẹn họng. Cổ họng khô rát. Tôi muốn nói rằng ở nhà tôi, mẹ tôi vẫn pha như thế. Tôi muốn nói rằng tôi đã rất cố gắng. Nhưng tất cả chỉ hóa thành một tiếng “dạ” nhỏ xíu, rơi tõm xuống sàn nhà.

Đêm đó, nằm bên chồng, tôi quay mặt vào tường, nước mắt ướt đẫm gối. Không phải vì bát nước mắm. Mà vì tôi chợt hiểu, làm dâu không chỉ là nấu ăn đúng vị, mà là học cách tồn tại giữa những ánh nhìn, những nụ cười khẩy và những im lặng đầy quyền lực.

Ngày hôm sau, tôi lại dậy sớm. Lại vào bếp. Lại pha nước mắm. Lần này, tôi pha đúng như cách mẹ chồng đã làm. Mặn hơn. Gắt hơn. Nhưng trong lòng tôi, có thứ gì đó đã nhạt đi rất nhiều.

Và tôi biết, bữa cơm đầu tiên ấy chỉ là khởi đầu cho một hành trình dài, nơi tôi sẽ phải học cách mạnh mẽ lên, nếu không muốn mãi run rẩy trước một bát nước mắm và một nụ cười khẩy.

Tâm sự của độc giả!

Lam Anh