Tôi và Huy ly hôn trong sự ngỡ ngàng của hai bên gia đình. Không có người thứ ba xen vào, không có những trận cãi vã nảy lửa, chúng tôi chỉ đơn giản là mệt mỏi với áp lực vô hình từ chuyện cơm áo mỗi ngày. Bước ra khỏi tòa, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm, tự nhủ giải thoát là lựa chọn tốt nhất.
Một năm sau ngày ly hôn, chúng tôi tình cờ chạm mặt trong tiệc sinh nhật của bạn chung. Không còn sự hằn học, Huy chủ động bước tới bắt chuyện. Men rượu biêng biêng cùng chút hoài niệm về thanh xuân gắn bó khiến cả hai dần mất đi sự tỉnh táo. Đêm hôm đó, tôi yếu lòng ngả vào vòng tay chồng cũ. Đó là một đêm say đắm như thể chúng tôi chưa từng trải qua cuộc chia ly nào.
Sáng hôm sau, Huy đã rời đi từ sớm, chỉ để lại dòng tin nhắn cộc lốc: "Đêm qua chúng ta đều say, hãy xem như chưa có chuyện gì". Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Tôi mỉm cười chua chát, tự trách mình quá dễ dãi. Từ ngày đó, chúng tôi cắt đứt mọi liên lạc. Tôi vùi đầu vào công việc để cố quên đi nỗi nhục nhã ê chề.
Nhưng ông trời dường như muốn trêu ngươi khi đúng một tháng sau, tôi bàng hoàng phát hiện mình mang thai. Đứng chết trân nhìn hai vạch đỏ chót trên que thử, chân tay tôi bủn rủn. Tôi định cầm điện thoại liên lạc với Huy, nhưng khi nghe tin anh đang rục rịch kết hôn cùng một tiểu thư danh giá, tôi lập tức dừng lại.
Tôi quyết định giữ cái thai, âm thầm dọn đến một khu phố khác làm mẹ đơn thân. Tôi cắn răng chịu đựng những cơn ốm nghén, những đêm thức trắng chăm con ốm, tự nhủ đứa trẻ này là tài sản của riêng tôi, không liên quan đến người đàn ông lạnh lùng đó.
Hai năm trôi qua, con trai nhỏ của tôi đã chập chững biết đi. Thằng bé vô cùng kháu khỉnh, có đôi mắt và nụ cười y hệt Huy, nhưng tôi luôn cố phớt lờ sự thật ấy. Cuộc sống hai mẹ con dần đi vào quỹ đạo bình yên. Tôi có công việc ổn định, đủ trang trải chi phí sinh hoạt và lo cho con một cuộc sống ấm no.
Cho đến chiều qua, tôi đưa con đến trung tâm thương mại chơi. Khi đang lúi húi chọn đồ chơi, một giọng nói trầm ấm vang lên ngay sau lưng khiến tôi khựng lại: "Thằng bé lớn nhanh quá". Tôi giật mình quay đầu lại. Là Huy. Anh ta đứng đó, ăn mặc sang trọng, ánh mắt sắc lẹm đầy toan tính không hề rời khỏi khuôn mặt ngây thơ của con tôi.

Tôi hoảng hốt bế thốc con lên, định quay người bỏ chạy. Nhưng Huy đã nhanh chóng bước tới chặn đường. Anh ta nhếch mép cười, một nụ cười chứa đựng sự lạnh lẽo đến thấu xương. Tôi run rẩy lùi lại, miệng lắp bắp nói đứa trẻ này không liên quan gì đến anh, rằng tôi đã có gia đình mới. Tôi đành nói dối để bảo vệ đứa con bé bỏng của mình.
Huy không hề tức giận. Anh ta thong thả rút từ túi áo vest ra một xấp tài liệu, dúi thẳng vào tay tôi. Đó là hồ sơ bệnh án vô sinh của người vợ hiện tại, cùng hàng loạt tấm ảnh chụp trộm sinh hoạt của mẹ con tôi suốt hai năm qua. Hóa ra, anh ta chưa từng buông tha tôi. Huy tiến sát lại gần, nhìn thẳng vào mắt tôi và rành rọt thốt ra 9 từ:
"Vợ tôi vô sinh nên mượn cô đứa con."
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, tai ù đi. Chín từ ấy như gáo nước đá lạnh buốt dội thẳng vào người, đập nát mọi bình yên tôi dày công vun đắp. Đêm định mệnh hai năm trước hoàn toàn không phải tai nạn do men rượu.
Đó là một mưu đồ tàn độc anh ta giăng ra khi biết vợ sắp cưới không thể sinh nở. Anh ta mượn bụng tôi để có người nối dõi, để tôi mang nặng đẻ đau, nuôi con qua những tháng ngày cực nhọc nhất. Và giờ đây, anh ta xuất hiện để cướp đi sinh mệnh của tôi. Tôi ôm chặt con vào lòng, nước mắt trào ra. Tôi phải làm gì để giành giật lại khúc ruột của mình đây?
*Tâm sự của độc giả