Tôi tên Minh, 30 tuổi, nhân viên marketing của một công ty truyền thông. Chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình lại cưới sếp, người phụ nữ hơn tôi 7 tuổi, vừa xinh đẹp vừa quyền lực, luôn khiến người khác vừa nể vừa sợ.
Chị tên Thảo, 37 tuổi, giám đốc điều hành. Cái cách chị nói chuyện, cái cách chị bước đi, luôn toát ra thần thái của người phụ nữ từng trải và hiểu đời. Lúc mới vào làm, tôi chỉ coi chị như hình mẫu phấn đấu, chưa bao giờ nghĩ có thể chạm đến. Nhưng cuộc sống vốn đầy bất ngờ, những buổi họp muộn, những chuyến công tác dài đã khiến khoảng cách giữa chúng tôi dần biến mất.
Thảo không giống những người phụ nữ tôi từng yêu. Chị sâu sắc, thẳng thắn, và có một nét buồn rất khó hiểu. Khi tôi cầu hôn, chị chỉ mỉm cười nói nhỏ: “Em không cần em hứa yêu chị mãi, chỉ cần dám ở lại mỗi khi khó khăn.”
Tôi gật đầu, tin rằng mình sẽ làm được.
Đêm tân hôn của chúng tôi diễn ra nhẹ nhàng, không ồn ào tiệc tùng. Chỉ có hai người trong căn hộ nhỏ, vài ngọn nến và tiếng mưa đêm ngoài cửa sổ. Tôi nhớ rõ ánh mắt chị khi ngả đầu xuống vai tôi, vừa kiêu hãnh vừa run rẩy.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng chiếu xuyên qua rèm cửa, tôi tỉnh dậy với niềm hạnh phúc giản đơn — người phụ nữ tôi yêu đang nằm bên cạnh, trong căn phòng thơm mùi hương của chị. Tôi khẽ quay sang gọi: “Em ơi, dậy ăn sáng nhé?”
Không có tiếng đáp lại. Tôi tưởng chị vẫn ngủ, bèn khẽ chạm vào tay, lạnh. Rất lạnh.
Một nỗi sợ mơ hồ trào lên. Tôi gọi lớn hơn: “Thảo! Em sao vậy?”
Chị vẫn nằm im, gương mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt đến mức tôi phải áp tai vào ngực mới nghe được nhịp tim. Cả người tôi như đóng băng. Tôi vội kéo chăn, run rẩy lay gọi, rồi lao đi tìm điện thoại.
Chị được đưa vào viện ngay sáng hôm đó. Bác sĩ bảo may mà phát hiện kịp thời, huyết áp tụt mạnh do thuốc ngủ và rượu. Khi tỉnh lại, chị chỉ nhìn tôi, ánh mắt vừa áy náy vừa đau đớn.
Tôi nắm tay hỏi: “Sao lại thế hả em? Em uống thuốc làm gì?”
Chị quay đi, giọng khàn đặc: “Anh có nhớ lần đầu mình đi công tác cùng nhau không? Đêm đó chị bị ngất trong phòng tắm… kể từ đó, chị phải dùng thuốc để ngủ. Không có nó, chị không chợp mắt nổi.”
Tôi im lặng. Những hình ảnh chị mệt mỏi sau mỗi buổi làm, những đêm nhắn tin dở dang mà không thấy hồi âm, bỗng hiện rõ. Tôi từng nghĩ chị bận công việc, hóa ra là kiệt sức vì chính nỗi cô đơn của mình.
Chiều hôm ấy, tôi ngồi cạnh giường bệnh, nghe tiếng máy đo nhịp tim kêu đều đều. Chị khẽ nắm lấy tay tôi: “Anh đừng lo. Chị ổn mà. Chị chỉ... sợ mình sẽ không còn đủ sức để yêu ai thật lòng nữa.”
Tôi siết tay chị thật chặt, nói: “Thảo à, anh cưới em không phải vì anh muốn dựa vào một người giỏi giang. Anh cưới em vì anh thấy em mệt. Và anh muốn được cùng em gánh một phần mệt mỏi đó.”
Nước mắt chị rơi, không kìm được. Lần đầu tiên, tôi thấy người phụ nữ từng ra lệnh cho hàng chục nhân viên giờ lại nhỏ bé đến vậy.
Tôi vuốt mái tóc rối, nói khẽ: “Sau này, đừng uống thuốc nữa. Nếu không ngủ được, hãy để anh kể chuyện cho nghe. Hoặc mình im lặng cùng nhau, cũng được.”
Chị gật đầu, nép vào ngực tôi, như một đứa trẻ.
Nhiều người bảo tôi dại, lấy vợ lớn tuổi, lại là sếp cũ. Nhưng tôi biết, tình yêu chẳng tính bằng tuổi, càng không tính bằng vị trí. Mỗi khi nhìn chị mỉm cười trong bếp, tóc xõa xuống vai, tôi lại thấy lòng bình yên lạ lùng.
Thảo không còn là giám đốc quyền lực hay người phụ nữ sắt đá. Chị giờ chỉ là người vợ đôi khi quên ăn sáng, người hay để quên kính trên bàn làm việc, người yếu đuối đến mức chỉ cần một câu “Anh về rồi đây” là nước mắt rưng rưng.
Còn tôi, từ một chàng trai ngại ngần khi đứng cạnh người phụ nữ thành đạt, giờ chỉ muốn trở thành bờ vai để chị có thể dựa vào bất cứ lúc nào.
Có lẽ tình yêu thật sự không đến từ sự mãnh liệt của đêm đầu tiên, mà từ những buổi sáng ta cùng thức dậy, biết rằng, dù yếu đuối hay mạnh mẽ, ta vẫn sẽ nắm tay nhau, đi tiếp đến cùng.
*Tâm sự của độc giả