Tôi năm nay 32 tuổi, hiện là giảng viên đại học và đang hoàn thành chương trình Tiến sĩ tại nước ngoài. Sau gần 30 năm lẻ bóng, tôi cứ ngỡ mình đã tìm được bến đỗ bình yên khi kết hôn với anh – một người đàn ông chăm học, chăm làm và cưng chiều vợ hết mực. Với tôi, anh là món quà quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng.
Tuy nhiên, ẩn sau sự hoàn hảo đó là một nỗi bất an lớn. Ở tuổi 33, chồng tôi không có một khoản tiết kiệm nào. Toàn bộ thu nhập của anh đều dồn vào việc lo cho bố mẹ, trợ giúp chị gái là mẹ đơn thân và gánh vác những khoản nợ cho em trai. Dù bố mẹ chồng có thu nhập ổn định và tiền cho thuê nhà lên đến 15 triệu đồng mỗi tháng, chồng tôi vẫn đều đặn chu cấp thêm, đẩy tổng thu nhập của ông bà lên mức 30 triệu đồng/tháng.
Mâu thuẫn không đến từ sự khắt khe hay soi mói, mà xuất phát từ chính sự xởi lởi, vô tư quá mức của mẹ chồng. Đỉnh điểm của sự việc là khi mẹ chồng tôi đồng ý cho bạn trai đồng tính của em chồng đến sống chung phòng ngay trong nhà.

Gia đình chồng vốn đã đông đúc, nay lại nuôi thêm một "đứa con trai" sức dài vai rộng là người yêu của em chồng. Sự xuất hiện của người lạ không chỉ làm đảo lộn sinh hoạt mà còn gián tiếp tạo thêm áp lực tài chính lên vai vợ chồng tôi. Mẹ chồng tôi nhiệt tình, xởi lởi với người ngoài, nhưng dường như lại quên mất cảm nhận và quyền lợi của cô con dâu duy nhất trong nhà.
Dù bên ngoài gia đình vẫn vẻ ấm êm, nhưng trong lòng tôi là một cơn sóng ngầm đang chực chờ trào dâng. Tôi cảm thấy bất an cho tương lai của gia đình nhỏ khi chồng quá nhu nhược, không biết từ chối những đòi hỏi vô lý từ phía người thân.
Việc phải gánh vác trách nhiệm kinh tế cho cả những đối tượng "không liên quan" khiến tôi tự hỏi: Liệu sự hy sinh của mình có đang bị lợi dụng bởi chính lòng tốt mù quáng của nhà chồng? Khi những giá trị về sự riêng tư và trách nhiệm tài chính bị xem nhẹ, liệu cuộc hôn nhân này có thể bền vững?