Theo Fuji TV, Mizuki sinh ra trong một gia đình coi trọng thành tích. Bố anh là học giả, sống xa cách, còn mẹ lại kiểm soát chặt chẽ và thúc ép con trai phải đạt thành tích xuất sắc. Mọi kết quả học tập của Mizuki đều được mẹ xem như “khoản đầu tư phải sinh lời”. Sau khi bố mẹ ly hôn, Mizuki sống với mẹ và thường xuyên bị la mắng.
Với sự kỳ vọng cao độ ấy, anh tuân theo con đường được định sẵn: học giỏi, đỗ vào Đại học Tokyo và hướng tới tương lai công chức. Mizuki cho biết bản thân sống đúng với hình ảnh “đứa con hoàn hảo”, nhưng sâu bên trong luôn cảm thấy trống rỗng.
Khi bước vào tuổi dậy thì, sự thay đổi ngoại hình khiến anh mất phương hướng về bản dạng. Mizuki bắt đầu mặc đồ nữ như một cách giải thoát khỏi sự kiểm soát và khuôn mẫu mà mẹ đặt lên vai mình.
Sau khi tốt nghiệp, Mizuki làm nhân viên bán hàng tại cửa hàng quần áo nữ. Anh nhanh chóng nắm bắt thị hiếu khách hàng và thích công việc này, nhưng rồi cảm thấy nhàm chán và nghỉ việc. Anh chuyển sang ngành công nghệ thông tin nhưng môi trường văn phòng khiến anh liên tục nhớ đến áp lực từ mẹ.
Khi mẹ yêu cầu anh thi công chức để có tương lai ổn định, Mizuki từ chối. Điều này khiến người mẹ nổi giận và đuổi anh ra khỏi nhà. Bà nói rằng: “Tại sao mẹ phải tiếp tục nuôi con nữa”.
Trong văn hóa Nhật Bản, nghề công chức được xem là lựa chọn ổn định, lương tốt và có lộ trình thăng tiến rõ ràng. Tuy nhiên, với Mizuki, đó lại là biểu tượng của sự ràng buộc. Anh cắt đứt liên lạc với mẹ và rời khỏi nhà.
Mizuki thuê một căn hộ nhỏ ở Tokyo với giá 30.000 yen mỗi tháng, tương đương khoảng 4,8 triệu đồng. Theo thời gian, căn phòng chất đầy hộp giao hàng, quần áo cũ, đồ gia dụng hỏng và các vật dụng vứt đi khác. Dù nhiều người cho rằng đó là rác, Mizuki xem những đồ vật này như “bạn đồng hành”, giúp anh bớt cô đơn.
Tốt nghiệp trường danh giá nhưng sống giữa đống đồ bỏ đi, Mizuki cho rằng đây là lựa chọn mang lại cho anh cảm giác được là chính mình, không bị ép buộc theo hình mẫu bất kỳ.
Hiện tại, Mizuki kiếm sống bằng việc livestream trong trang phục nữ và trò chuyện cùng người xem. Giọng nói nhẹ nhàng của anh thu hút nhiều khán giả, giúp anh có thu nhập ổn định mà không phải quay lại con đường công việc truyền thống.
“Tôi là chính tôi. Tôi muốn xuất hiện trước mọi người với sự tự tin”, Mizuki chia sẻ.
Việc mặc đồ nữ, theo Mizuki, không chỉ là sở thích mà còn là cách anh thoát khỏi hình ảnh “đứa con hoàn hảo” mà mẹ luôn áp đặt. Anh cho biết lần đầu thử mặc quần áo nữ, anh cảm thấy mình được giải thoát khỏi chiếc khung chật chội của tuổi thơ bị kiểm soát.
Câu chuyện của Mizuki từ năm 2022 bất ngờ lan truyền trở lại trên mạng xã hội Trung Quốc khi nhiều trường hợp cha mẹ “kiểm soát cực đoan” được nhắc đến.
Một người bình luận: “Tôi tôn trọng lựa chọn của anh ấy. Người mẹ chưa từng quan tâm đến cảm xúc thật của con”.
Một ý kiến khác viết: “Nhiều đứa trẻ ở Trung Quốc giống Mizuki. Bị ép thành người giỏi từ nhỏ, lớn lên chỉ muốn trốn chạy. Có người tốt nghiệp trường danh tiếng nhưng lại chọn làm bảo vệ hoặc bán hàng rong”.
Tuy nhiên, cũng có luồng ý kiến phản đối:
“Mizuki đã lãng phí sự hỗ trợ của mẹ và cơ hội giáo dục quý giá. Điều anh cần làm là dọn căn phòng bừa bộn của mình và tìm công việc có ích, ví dụ làm giáo viên để giúp những người giống anh”.
Câu chuyện phản ánh cuộc xung đột giữa kỳ vọng gia đình và quyền lựa chọn cuộc sống cá nhân, một vấn đề ngày càng được thảo luận nhiều hơn trong xã hội Nhật Bản hiện đại.