Tôi kết hôn được bảy năm, cuộc sống gia đình nhìn chung êm đềm, ít sóng gió. Chồng tôi là người đàn ông chu đáo, có trách nhiệm, còn tôi cũng cố gắng làm tròn vai trò của một người vợ, một người mẹ. Nhưng từ ngày mẹ chồng qua đời, bố chồng tôi trở nên lặng lẽ hơn. Ông vốn là người đàn ông mạnh mẽ, từng là trụ cột gia đình, nhưng mất đi người bạn đời, ông như già thêm chục tuổi.
Chồng tôi là con trai duy nhất, nhưng công việc bận rộn khiến anh không thể ở bên chăm sóc bố nhiều như mong muốn. Chúng tôi bàn bạc và quyết định thuê một cô bảo mẫu về chăm sóc ông. Cô ấy tên Lan, chừng hơn 30 tuổi, có kinh nghiệm nhiều năm làm việc với người cao tuổi. Tôi nghĩ đây là giải pháp hợp lý, vì dù sao có người bên cạnh, trò chuyện và giúp đỡ sinh hoạt hàng ngày cũng khiến ông bớt cô đơn.
Những ngày đầu, mọi chuyện diễn ra bình thường. Bố chồng tôi dường như vui vẻ hơn, ông ít cau có, đôi khi còn bật cười khi trò chuyện với Lan. Cô ấy có vẻ khéo léo, biết cách chiều lòng người già, từ việc pha trà, nấu ăn đến nhắc nhở ông uống thuốc đúng giờ. Nhìn ông thoải mái hơn, tôi cũng mừng. Nhưng rồi, một ngày, tôi tình cờ phát hiện một điều khiến tôi không biết phải phản ứng thế nào.

Tôi có thói quen kiểm tra camera an ninh trong nhà, chủ yếu để yên tâm về con cái và người giúp việc. Hôm đó, khi mở camera lên xem, tôi sững sờ trước hình ảnh hiện ra trước mắt: bố chồng tôi và Lan đang ngồi sát nhau trên ghế sô pha. Lan nhẹ nhàng xoa bóp vai cho ông, còn ông thì nắm lấy tay cô ấy, ánh mắt đầy xúc động. Không phải những cử chỉ quá mức thân mật, nhưng có một sự gần gũi mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Tôi bối rối không biết mình nên làm gì. Một mặt, tôi hiểu rằng bố chồng cô đơn, thiếu thốn tình cảm từ lâu. Ông có lẽ chỉ cảm động trước sự quan tâm của Lan, chứ không hẳn có điều gì sai trái. Mặt khác, tôi không thể phủ nhận rằng cảnh tượng ấy khiến tôi có phần ái ngại. Người phụ nữ đó chỉ là bảo mẫu, công việc của cô ấy là chăm sóc, không phải sẻ chia tình cảm.
Những ngày sau đó, tôi để ý nhiều hơn. Lan vẫn chu đáo, tận tình với bố chồng tôi, nhưng tôi bắt đầu cảm nhận sự khác biệt. Cô ấy không chỉ chăm sóc mà còn quan tâm ông một cách đặc biệt. Những cử chỉ nhẹ nhàng, những câu hỏi ân cần, thậm chí đôi khi tôi thấy cô ấy cười dịu dàng với ông theo cách mà một người vợ dành cho chồng mình. Tôi lưỡng lự không biết có nên nói chuyện này với chồng hay không. Tôi sợ anh sẽ phản ứng mạnh, thậm chí có thể đuổi việc Lan ngay lập tức, điều đó có thể làm bố chồng tôi tổn thương.
Tôi chọn cách im lặng, quan sát thêm. Sau một thời gian, tôi nhận ra bố chồng tôi thực sự thay đổi. Ông vui vẻ hơn, ít cáu gắt, có người bầu bạn khiến ông không còn trầm mặc như trước. Tôi bắt đầu suy nghĩ lại: Liệu tôi có đang quá khắt khe hay không? Một người đàn ông đã gần hết đời người, mong muốn có một chút hơi ấm tình cảm, điều đó có thực sự sai? Lan cũng không hề có biểu hiện lợi dụng hay tỏ ra quá đà, tất cả chỉ dừng lại ở mức độ quan tâm và chia sẻ.
Tôi hiểu rằng có những chuyện không thể rạch ròi đúng sai, nhất là khi liên quan đến tình cảm. Nếu bố chồng tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc, có lẽ tôi không nên can thiệp. Điều duy nhất tôi có thể làm là giữ sự cân bằng, đảm bảo rằng mọi thứ vẫn trong giới hạn chấp nhận được. Tôi không nói với chồng về những gì tôi thấy, nhưng tôi sẽ tiếp tục theo dõi tình hình. Nếu mọi chuyện đi quá xa, tôi sẽ phải lên tiếng. Còn nếu đây chỉ đơn giản là một chút ấm áp tuổi già, tôi nghĩ mình sẽ để mọi thứ diễn ra tự nhiên.
Từ câu chuyện này, tôi nhận ra rằng đôi khi, chúng ta không thể áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, đặc biệt là với người già. Họ đã trải qua cả một đời người, có quyền được yêu thương, được quan tâm, dù ở tuổi nào đi chăng nữa. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng lúc này, nhìn thấy bố chồng vui vẻ, tôi nghĩ rằng mình có thể tạm gác lại những băn khoăn trong lòng.
Tâm sự của độc giả