
Tôi chưa từng nghĩ, ở tuổi 35, sau từng ấy năm làm mẹ, làm vợ, rồi làm người đàn bà ly hôn, mình lại có một đêm yếu lòng đến mức không dám nhìn thẳng vào gương vào sáng hôm sau.
Và càng không thể ngờ, cú sốc lớn nhất không nằm ở chuyện tôi và chồng cũ đã “vượt rào”, mà nằm ở người phụ nữ đứng trước cửa nhà tôi lúc trời vừa sáng.
Đó là một người mà tôi quen.
Rất quen.
Tôi và chồng cũ ly hôn được gần 3 năm. Chúng tôi có với nhau một cậu con trai 7 tuổi. Cuộc hôn nhân ấy không tan vỡ vì phản bội, cũng chẳng phải vì ai quá xấu. Chỉ là sau 8 năm sống chung, chúng tôi mệt mỏi vì cãi vã, vì áp lực tiền bạc, vì những tổn thương nhỏ tích tụ thành khoảng cách quá lớn.
Ngày ra tòa, cả hai đều im lặng. Không nước mắt, không níu kéo, chỉ có cảm giác kiệt sức.
Sau ly hôn, tôi là người nuôi con chính. Anh chu cấp đều, cuối tuần đón con đi chơi. Mối quan hệ giữa chúng tôi không quá tệ, cũng chẳng thể gọi là tốt đẹp. Kiểu như hai người từng rất thân, giờ cố gắng cư xử văn minh vì con.
Tôi từng nghĩ như vậy là ổn.
Cho đến tối hôm đó.
Hôm ấy là sinh nhật con trai tôi. Tôi làm một bữa cơm nhỏ ở nhà, chỉ có ba người: tôi, con và anh. Tôi vốn định mời thêm vài người bạn của con nhưng vì thằng bé bị sốt nhẹ từ chiều nên thôi, chỉ quây quần gia đình cho ấm cúng.
Con trai tôi vui lắm. Nó cứ tíu tít khoe với bố nào là bài kiểm tra được điểm 10, nào là chiếc ô tô đồ chơi mới, nào là ước mơ sau này sẽ làm kỹ sư. Tôi ngồi nhìn hai bố con cười nói, lòng bỗng có chút chùng xuống.
Có những thứ dù đã tan vỡ, nhìn lại vẫn thấy tiếc.
Ăn xong, tôi dỗ con uống thuốc rồi cho đi ngủ sớm. Thằng bé ngủ nhanh vì mệt. Căn nhà chỉ còn lại tôi và anh ngồi ở phòng khách. Ngoài trời lất phất mưa, đèn vàng hắt xuống nền gạch cũ tạo cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ.
Anh hỏi tôi dạo này sống thế nào.
Tôi cười, nói ổn.
Anh nhìn tôi rất lâu rồi bảo:
— “Em gầy đi nhiều.”
Chỉ một câu rất bình thường thôi, nhưng không hiểu sao lại khiến sống mũi tôi cay cay. Có lẽ vì đã lâu lắm rồi không ai nhìn tôi kỹ đến vậy. Người ngoài chỉ thấy tôi mạnh mẽ, tháo vát, còn người từng ngủ cạnh tôi suốt bao năm lại dễ dàng nhận ra tôi đang mệt.
Tôi hỏi anh có quen ai mới chưa.
Anh lắc đầu.
Rồi anh hỏi lại tôi:
— “Còn em?”
Tôi cũng lắc đầu.
Chúng tôi im lặng một lúc rất lâu. Cái kiểu im lặng mà người ngoài nhìn vào sẽ thấy khó xử, nhưng người trong cuộc lại nghe rõ cả những điều chưa nói thành lời.
Mưa ngoài trời nặng hạt hơn. Anh bảo đợi tạnh rồi về. Tôi gật đầu.
Không hiểu vì men của hai ly vang còn sót lại trên bàn hay vì cảm giác cô đơn đè nén quá lâu, tôi và anh bắt đầu nhắc lại chuyện cũ. Từ những ngày mới yêu, căn phòng trọ đầu tiên, những lần cùng nhau ăn mì gói cuối tháng, đến cả đêm tôi sinh con mà anh đứng ngoài phòng sinh khóc đỏ mắt.
Những ký ức ấy như ai đó mở chiếc hộp đã khóa kỹ nhiều năm.
Tôi đã cố tỏ ra bình thản, nhưng khi anh nói một câu:
— “Nếu ngày đó anh bớt tự ái một chút, chắc nhà mình đã không tan.”
Tôi bật khóc.
Tôi ghét bản thân vì đã khóc trước mặt anh. Nhưng có những giọt nước mắt không phải vì còn yêu, mà vì quá nhiều điều chưa từng được nói ra đúng lúc.
Anh ngồi sát lại, đưa tay lau nước mắt cho tôi. Cử chỉ ấy quá quen, quen đến mức tôi quên mất ranh giới giữa hiện tại và quá khứ.
Tôi đáng lẽ phải đứng dậy.
Đáng lẽ phải bảo anh về.
Đáng lẽ phải nhớ rằng chúng tôi đã ly hôn.
Nhưng tôi đã không làm gì cả.
Đêm đó, tôi trót dại ngả vào người đàn ông từng là chồng mình. Mọi thứ diễn ra trong im lặng, không hứa hẹn, không danh phận, chỉ là hai người từng quá hiểu cơ thể và nỗi cô đơn của nhau, trong một khoảnh khắc yếu lòng đến đáng sợ.
Khi mọi thứ qua đi, tôi nằm quay lưng lại, mắt mở thao láo trong bóng tối.
Tôi biết mình vừa làm một chuyện sai.
Sai không phải vì anh là người lạ.
Mà vì anh là người quá quen.
Người cũ luôn nguy hiểm ở chỗ đó. Họ biết cách bước qua những lớp phòng bị mà ta mất rất lâu mới dựng lên.
Gần sáng, tôi chợp mắt được một chút.
Đến khi nghe tiếng cửa cổng khẽ mở, tôi giật mình tỉnh dậy.
Bên cạnh, anh cũng vừa ngồi dậy. Trời còn sớm, chắc mới hơn 5 giờ. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì điện thoại anh rung lên liên tục. Anh nhìn màn hình, gương mặt thoáng biến sắc rồi vội mặc áo.
Tôi ngồi bật dậy hỏi:
— “Ai vậy?”
Anh không trả lời ngay, chỉ nói nhanh:
— “Anh ra ngoài một lát.”
Không hiểu sao linh cảm trong tôi nổi lên rất mạnh. Tôi khoác vội áo rồi bước theo ra cửa.
Và ngay khi cánh cửa mở ra, tôi như chết lặng.
Một người phụ nữ đang đứng trước cổng.
Không phải ai xa lạ.
Mà là Thủy – cô giáo chủ nhiệm của con trai tôi.
Tay cô ấy cầm một chiếc áo khoác nam, gương mặt vừa lo lắng vừa sốt ruột. Vừa nhìn thấy anh bước ra, cô ấy liền thở phào:
— “Em gọi mãi không được, tưởng anh xảy ra chuyện gì.”
Tôi đứng chết trân.
Cô ấy cũng nhìn thấy tôi.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ba người lớn đứng giữa khoảng sân ẩm mùi mưa, không ai nói nổi thêm câu nào.
Tôi quay sang nhìn anh, giọng run run:
— “Cô ấy… là ai?”
Anh im lặng.
Sự im lặng ấy mới là thứ khiến tôi lạnh người.
Nếu là đồng nghiệp, bạn bè hay người quen bình thường, anh đã trả lời ngay. Nhưng anh lại đứng đó, lúng túng như một người bị bắt quả tang.
Thủy là giáo viên chủ nhiệm của con tôi suốt một năm nay. Cô ấy trẻ hơn tôi khoảng 5-6 tuổi, nói năng nhẹ nhàng, lịch sự, rất được phụ huynh quý mến. Tôi từng không ít lần nhờ cô để ý thêm cho con vì thằng bé hơi nhút nhát. Tôi cũng từng nghĩ, giữa cô ấy và chồng cũ tôi chỉ là mối quen biết bình thường vì đôi lần anh là người đi họp phụ huynh thay tôi.
Vậy mà sáng hôm ấy, cô ta lại đứng trước cửa nhà tôi từ tờ mờ sáng, cầm áo khoác của anh, gọi điện liên tục vì lo anh “xảy ra chuyện”.
Tôi không cần nghe thêm cũng đủ hiểu mối quan hệ đó không hề đơn giản.
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Chỉ vài tiếng trước thôi, tôi còn ngu ngốc nghĩ rằng đêm qua có lẽ là một sự rung động cũ kỹ, một thứ cảm xúc chưa dứt sau từng ấy năm. Tôi đã tự dằn vặt, tự thấy mình yếu lòng, thậm chí còn có một phần nhỏ ngốc nghếch trong tim tin rằng… biết đâu anh vẫn còn tình cảm với tôi.
Nhưng không.
Sự thật phũ phàng hơn nhiều.
Tôi chỉ là một điểm dừng cảm xúc trong lúc anh chưa kịp về với người phụ nữ khác.
Tôi nhìn Thủy, rồi nhìn anh. Cả hai đều không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Cuối cùng, chính Thủy là người lên tiếng trước, giọng nhỏ nhưng rõ:
— “Chị… em xin lỗi.”
Hai chữ đó như một cái tát.
Tôi bật cười.
Một nụ cười mà chính tôi cũng thấy chua chát.
— “Xin lỗi chuyện gì? Hai người là gì của nhau mà phải xin lỗi tôi?”
Thủy cúi gằm mặt.
Còn anh thì bước tới, giọng gấp gáp:
— “Không phải như em nghĩ đâu.”
Tôi ghét nhất câu nói đó trên đời.
Không phải như tôi nghĩ?
Vậy là thế nào?
Một người phụ nữ tìm đến tận cửa nhà tôi từ sáng sớm để đón anh, gọi anh bằng giọng thân mật, lo anh mất liên lạc, cầm áo khoác của anh trên tay… mà tôi phải nghĩ theo hướng nào cho trong sáng?
Tôi quay sang nhìn anh, lần đầu tiên sau rất lâu, thấy người đàn ông này xa lạ đến thế.
— “Anh quen cô ấy bao lâu rồi?”
Anh không trả lời.
Thủy bật khóc.
Và chính phản ứng đó đã cho tôi câu trả lời.
Tôi không gào lên. Cũng không lao vào đánh ghen như những gì người ta vẫn tưởng tượng. Tôi chỉ thấy người mình lạnh toát, như có ai dội cả xô nước đá từ đầu xuống chân.
Tôi lùi lại một bước, mở rộng cánh cổng hơn rồi nói rất khẽ:
— “Hai người đi đi.”
Anh còn định nói gì đó nhưng tôi chặn lại:
— “Đừng giải thích. Ít nhất hãy để cho đêm qua được chết luôn ở đây. Đừng làm nó bẩn thêm nữa.”
Nói xong, tôi đóng sập cửa.
Tôi dựa lưng vào cánh cửa, trượt xuống nền nhà và khóc như chưa từng được khóc.
Không phải vì tôi còn yêu anh đến mức không chịu nổi việc anh có người khác.
Mà vì tôi thấy ghê tởm chính mình.
Ghê tởm cái khoảnh khắc mình mềm lòng. Ghê tởm việc mình đã vô tình biến bản thân thành người chen vào một mối quan hệ mà mình không hề hay biết. Và đau nhất là nhận ra, người đàn ông từng là chồng mình hóa ra vẫn đủ khả năng khiến tôi tổn thương chỉ bằng một đêm tưởng như vô hại.
Ba ngày sau, anh nhắn cho tôi một tin rất dài.
Anh thừa nhận anh và Thủy đang tìm hiểu nhau hơn nửa năm. Chưa công khai vì sợ ảnh hưởng đến con, sợ tôi khó xử, sợ mọi thứ phức tạp. Hôm sinh nhật con, anh vốn không định ở lại lâu. Nhưng rồi thấy tôi buồn, thấy không khí gia đình cũ khiến anh xao động, nên mọi chuyện mới đi quá giới hạn.
Đọc xong, tôi chỉ thấy buồn cười.
Đàn ông lúc nào cũng có một lý do nghe rất hợp tình cho sự yếu lòng của họ.
Nhưng cái giá của một phút yếu lòng ấy, phụ nữ thường là người phải gánh phần nhục nhã nhiều hơn.
Tôi không trả lời tin nhắn đó.
Một tuần sau, tôi chủ động xin chuyển lớp cho con.
Không phải vì tôi sợ đối mặt với Thủy. Mà vì tôi không muốn con trai mình lớn lên giữa những ánh mắt ngượng ngập và những mối quan hệ người lớn lằng nhằng mà nó không đáng phải chịu.
Có người nói tôi làm quá.
Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu, có những vết cắt nhìn ngoài rất nhỏ, nhưng đủ khiến lòng tự trọng của một người phụ nữ chảy máu rất lâu.
Đêm hôm ấy là sai lầm lớn nhất của tôi sau ly hôn.
Nhưng cũng nhờ nó, tôi nhìn rõ một điều mà lẽ ra mình phải hiểu từ lâu:
Người cũ không phải lúc nào quay lại cũng vì còn yêu.
Đôi khi họ quay lại chỉ vì cô đơn, vì quen thuộc, hoặc đơn giản vì họ biết bạn từng là người dễ mềm lòng nhất với họ.
Còn tôi, sau cú sốc ấy, cuối cùng cũng học được cách đóng lại một cánh cửa cũ.
Lần này là đóng thật.
Vì có những người, nếu quay lại thêm một lần nữa, thứ họ mang đến không phải là hạnh phúc…
Mà là một bài học đắt hơn cả lần đau đầu tiên.