Anh chồng ly hôn xách vali về ở nhờ và bi kịch của người em dâu

Khi anh chồng tôi tuyên bố ra đi tay trắng để vợ con hưởng hết tài sản sau ly hôn, tôi đã rất cảm phục. Nhưng khi anh xách vali về ở chung nhà với vợ chồng tôi và bố mẹ, sự ngưỡng mộ ấy nhanh chóng biến thành nỗi kinh hoàng

Ngày anh chồng tôi ly hôn, anh dõng dạc tuyên bố để lại hết tài sản cho vợ con rồi xách vali về nhà bố mẹ. Lúc đó, tôi từng thấy anh thật quân tử, thật có tình nghĩa. Nhưng chỉ sau hai tháng chung sống dưới một mái nhà, tôi mới cay đắng nhận ra: Sự cao thượng ấy hóa ra lại là gánh nặng đặt lên vai những người thân còn lại.

Nhà bố mẹ chồng vốn chật hẹp, vợ chồng tôi ở chung để phụng dưỡng ông bà. Từ ngày có thêm sự hiện diện của anh, nếp sinh hoạt đảo lộn hoàn toàn. Tháng đầu, tôi tự nhủ vì anh mới đổ vỡ nên cần thời gian thích nghi. Tôi dậy sớm nấu cơm, dọn dẹp căn phòng bụi bặm cho anh, chấp nhận cả những bữa sáng anh ăn xong để nguyên bát đũa trên bàn.

poiu-1700108114139377773728-0-0-488-780-crop-17001081173701894141010-1769473080.webp
Đừng nhìn vẻ ngoài 'hào sảng' của đàn ông để đánh giá. Ảnh minh họa

Nhưng sang tháng thứ hai, sự chịu đựng của tôi bắt đầu chạm đáy. Anh sống như một 'vị khách quý' không cần biết đến xung quanh. Giày dép quẳng giữa lối đi, cơm dọn ra là ngồi vào ăn trước cả bố mẹ và các em, ăn xong thì đứng dậy mặc kệ mâm bát tanh bành. Tivi anh bật oang oang đến tận khuya dù bố mẹ đã mệt, con tôi cần ngủ sớm.

Anh không đóng một đồng sinh hoạt phí với lý do 'trắng tay sau ly hôn', nhưng thuốc lá, cà phê và điện thoại đời mới thì chẳng thiếu bao giờ. Điều khiến tôi nghẹn lòng nhất là thái độ coi việc được phục vụ là hiển nhiên. Quần áo tôi giặt, phòng tôi dọn, chỉ cần tôi lỡ tay một chút là anh càu nhàu. Anh luôn đóng vai nạn nhân, kể tội vợ cũ khắt khe, nhưng giờ tôi mới hiểu, có lẽ chị ấy đã phải trải qua những năm tháng mệt mỏi giống hệt tôi lúc này.

Đêm qua, nhìn anh nằm gác chân lướt điện thoại mặc kệ đống bát đĩa bẩn trong bếp, tôi bỗng hiểu ra: Anh không phải vì nghèo, cũng chẳng phải vì sốc, mà vì anh ích kỷ đã thành bản năng. Hai tháng qua, ranh giới chịu đựng của tôi cứ cạn dần. Tôi không còn thắc mắc tại sao chị dâu nằng nặc ly hôn nữa, chỉ tự hỏi: Đến bao giờ thì sự 'ở nhờ tạm' này mới kết thúc?

Thu Cuối (t/h)