Mẹ chồng ở quê lên chơi, nhìn cách bà chăm cháu, tôi chỉ biết thầm cảm ơn

Điều bất ngờ nhất không phải là mẹ chồng tôi nuôi cháu khéo thế nào, mà là cách bà tôn trọng tôi.
me-chong-cham-chau-2-1555735013-336-width640height480-1768529389.jpg
Mẹ chồng ở quê lên chơi, nhìn cách bà chăm cháu, tôi chỉ biết thầm cảm ơn. Ảnh chỉ mang tính minh họa.

Mẹ chồng tôi ở quê. Quê rất xa, xa cả về địa lý lẫn cách sống. Trước đây, mỗi lần nghĩ đến cảnh mẹ chồng lên chơi, tôi đều thấy trong lòng căng như dây đàn. Tôi sợ những ánh nhìn soi xét, sợ lời góp ý vô tình thành phán xét, sợ nhất là câu quen thuộc: “Ngày xưa mẹ nuôi các con thế này…”

Vậy mà rồi, một buổi sáng đầu đông, mẹ xách túi đồ cũ, lưng đeo chiếc balo sờn, bảo lên thăm cháu ít hôm.

Ngày đầu tiên, tôi cố tình quan sát rất kỹ.

Không phải xem mẹ có “can thiệp” cách nuôi con của tôi không, mà để… chuẩn bị tinh thần.

Con tôi mới hơn hai tuổi, hiếu động, quấy ngủ, lại hay ốm vặt. Tôi quen bế ru, quen bật nhạc, quen đọc đủ thứ trên mạng để áp dụng. Mẹ thì khác. Mẹ không nói nhiều. Bà chỉ ngồi xuống sàn, để cháu tự leo lên lòng. Khi cháu khóc, mẹ không vội bế, cũng không dỗ dành quá mức. Bà vỗ nhè nhẹ vào lưng cháu, đều đều, như một nhịp thở quen thuộc.

Lạ lắm, con tôi nín.

Buổi trưa, tôi thấy mẹ cặm cụi ra chợ. Không mua đồ đắt tiền, chỉ là mớ rau, con cá nhỏ. Mẹ nấu cháo cho cháu, kiên nhẫn ngồi thổi từng thìa. Cháu ăn chậm, làm đổ, tôi sốt ruột. Mẹ chỉ cười:
“Ăn chậm cũng được, miễn là con thấy bữa ăn vui.”

Câu nói ấy khiến tôi khựng lại. Bao lâu rồi tôi chỉ chăm chăm vào việc con ăn được bao nhiêu, đủ chất chưa, mà quên mất cảm xúc của con?

Đêm đó, con sốt. Tôi cuống cuồng đo nhiệt độ, tìm thuốc. Mẹ ngồi dậy ngay, đặt bàn tay chai sạn lên trán cháu, bảo tôi đừng hoảng. Bà thay khăn ấm, ngồi bên suốt đêm. Tôi thiếp đi lúc nào không hay. Sáng tỉnh dậy, thấy mẹ vẫn ngồi đó, lưng tựa tường, mắt thâm quầng.

Mẹ không trách tôi vụng về, không chê tôi thiếu kinh nghiệm. Bà chỉ lặng lẽ làm, lặng lẽ yêu.

Đến ngày mẹ về quê, nhà bỗng trống trải lạ thường. Con tôi quấn mẹ, khóc đòi theo bà. Tôi đứng nhìn hai bà cháu, bất giác cay mắt.

Hóa ra, điều bất ngờ nhất không phải là mẹ chồng tôi nuôi cháu khéo thế nào, mà là cách bà tôn trọng tôi. Bà không giành vai trò làm mẹ, không phủ nhận những cố gắng non nớt của tôi. Bà chỉ đứng phía sau, âm thầm bù đắp những chỗ tôi còn thiếu.

Tiễn mẹ ra bến xe, tôi chỉ nói được một câu:
“Con cảm ơn mẹ.”

Mẹ xua tay, cười hiền:
“Có gì đâu con. Mẹ cũng từng vụng về như con bây giờ.”

Xe lăn bánh. Tôi quay về nhà, nhìn con ngủ ngon trong vòng tay mình, lòng chợt nhẹ tênh. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thầm cảm ơn mẹ – không chỉ vì đã chăm cháu, mà vì đã dạy tôi hiểu rằng: yêu thương thật sự đôi khi không ồn ào, không áp đặt, chỉ cần đủ sâu và đủ nhẫn nại.

Tâm sự của độc giả!

Mộc Miên