Tôi từng nghĩ, đời mình là một đường thẳng an toàn: một cuộc hôn nhân bình lặng, một gia đình đủ đầy, một người chồng hiền lành và hai đứa con ngoan ngoãn. Mọi thứ không quá hạnh phúc rực rỡ, nhưng đủ yên ổn để người ta bám víu và tin rằng: “Thế là ổn rồi.”
Cho đến buổi họp lớp năm ấy.
Hôm đó, tôi đi họp lớp một mình. Chồng bận công tác, con thì gửi bà ngoại. Lớp cũ 12A ngày xưa, sau hơn 15 năm gặp lại, ai cũng mang theo một cuộc đời khác: người thành đạt, người đổ vỡ, người an phận, người bon chen. Những tiếng cười, những cái ôm, những câu chuyện “ngày xưa tao – mày” làm lòng tôi bỗng mềm ra một cách lạ lùng.
Và rồi tôi gặp Hải – bạn học cũ từng ngồi bàn trên tôi suốt ba năm cấp ba.
Hải không còn là cậu học trò gầy gò ngày nào. Anh trầm hơn, ít nói hơn, ánh mắt có chút từng trải và buồn buồn. Nghe nói anh vừa ly hôn, vợ theo người khác, để lại một đứa con cho ông bà nội nuôi.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau.
Chỉ là những câu hỏi rất bình thường:
– “Cuộc sống sao rồi?”
– “Gia đình ổn không?”
– “Còn nhớ mấy trò nghịch ngày xưa không?”
Rồi rượu vào, nhạc vào, tiếng cười nói xung quanh ồn ào. Tôi kể về cuộc hôn nhân của mình – không cãi vã, không bão tố, nhưng lạnh lẽo. Chồng tôi là người tốt, nhưng vô tâm, sống nguyên tắc, khô khan, ít nói lời yêu thương. Tôi không thiếu thốn vật chất, nhưng thiếu cảm giác được lắng nghe.
Hải im lặng nghe.
Đến lúc tôi nghẹn giọng, nước mắt rơi lúc nào không hay.
Và rồi, trong một khoảnh khắc rất ngắn… tôi ngả đầu vào vai anh.
Chỉ là một cái tựa vai. Không ôm, không nắm tay, không hôn. Nhưng cái tựa vai ấy mang theo tất cả sự yếu đuối, trống rỗng và cô đơn mà tôi giấu suốt nhiều năm.
Hải không đẩy tôi ra. Anh chỉ khẽ đặt tay lên vai tôi, rất nhẹ, rất chừng mực, và nói:
– “Khóc đi, rồi sẽ ổn.”
Chỉ vậy thôi.
Sau buổi họp lớp, chúng tôi không nhắn tin nhiều. Vài câu hỏi thăm xã giao, rồi ai về cuộc sống của người đó. Tôi tự nhủ: Chỉ là một phút yếu lòng. Không có gì để day dứt. Không có gì vượt giới hạn.
Tôi quên dần chuyện đó.
Cho đến 5 năm sau.
Một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ:
“Chị có phải là bạn học cũ của anh Hải không?”
Tôi trả lời: “Phải, có chuyện gì vậy em?”
Tin nhắn tiếp theo khiến tay tôi run lên:
“Em là vợ anh ấy. Em vừa phát hiện một bí mật… và cần chị xác nhận.”
Chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê nhỏ.
Cô ấy còn rất trẻ, gầy, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Vừa ngồi xuống, cô ấy mở điện thoại, đưa cho tôi xem một bức ảnh.
Là ảnh chụp lén trong buổi họp lớp năm xưa.
Chính xác khoảnh khắc tôi ngả đầu vào vai Hải.
Góc chụp xa, mờ, nhưng đủ rõ để nhận ra tôi và anh. Một hình ảnh rất dễ gây hiểu lầm.
Cô ấy nói, giọng run:
– “Anh ấy giữ bức ảnh này suốt 5 năm. Trong điện thoại cũ. Trong cloud. Trong mail. Em vô tình phát hiện. Và… em phát hiện thêm một chuyện khác.”
Cô ấy đưa tôi xem kết quả xét nghiệm ADN của một bé trai 4 tuổi.
Cô ấy nghẹn:
– “Anh ấy nghi ngờ đứa bé không phải con mình. Vì… thời điểm em mang thai, anh ấy từng nói trong lúc say rằng: ‘Anh chỉ thật sự rung động với một người, từ rất lâu rồi, nhưng không bao giờ có được.’”
Rồi cô ấy nhìn thẳng vào tôi:
– “Người đó… có phải là chị không?”
Tôi chết lặng.
Tôi chưa từng yêu Hải.
Chưa từng ngoại tình.
Chưa từng vượt giới hạn.
Chỉ một phút yếu đuối.
Chỉ một cái tựa vai.
Nhưng trong tâm trí một người đàn ông cô độc, ly hôn, tổn thương… khoảnh khắc đó lại trở thành một biểu tượng, một điểm tựa tinh thần, một hình ảnh lý tưởng hóa, một “người phụ nữ không bao giờ có được”.
Tôi lắp bắp:
– “Không… chị chưa từng có gì với anh ấy. Chỉ là bạn học. Chỉ một lần họp lớp…”
Cô ấy khóc:
– “Nhưng anh ấy sống 5 năm qua với hình ảnh đó. Anh ấy so sánh em với chị. Im lặng, lạnh nhạt, xa cách. Em không hiểu vì sao cho đến hôm nay…”
Cuộc hôn nhân của họ đang đứng bên bờ tan vỡ.
Một đứa trẻ có nguy cơ lớn lên trong nghi ngờ.
Một gia đình sắp sụp đổ… vì một khoảnh khắc 30 giây năm nào.
Tối đó, tôi về nhà, nhìn chồng con mình mà tim đau như bị bóp nghẹt.
Tôi không làm gì sai về mặt thể xác.
Không phản bội.
Không ngoại tình.
Nhưng tôi hiểu:
Cảm xúc sai chỗ, yếu đuối sai người, đôi khi còn nguy hiểm hơn cả phản bội thể xác.
Chỉ một phút ngả vào vai người khác, khi đáng lẽ tôi phải mạnh mẽ đứng thẳng, đã trở thành một “bóng ma” ám ảnh cuộc đời của nhiều người suốt 5 năm.
Tôi sống trong ân hận từ đó đến nay.
Không phải vì đã yêu sai người.
Mà vì đã cho phép sự yếu đuối của mình dựa nhầm vào một người không thuộc về cuộc đời mình.
Và tôi hiểu ra một điều cay đắng:
Có những khoảnh khắc tưởng như vô hại…
Nhưng hậu quả của nó có thể kéo dài cả một đời người.
Tâm sự của độc giả!