Mừng rỡ vì cưới được vợ vừa xinh vừa giàu, đêm tân hôn thấy một đoạn video tôi chỉ biết câm nín

Một đoạn video ngắn, nhưng đủ dài để tôi không thể giả vờ như chưa từng thấy.
bride-bedroom-having-second-thoughts-before-wedding1218270-4704-1742975654876116259098-002155-1767948403.webp
Một đoạn video ngắn, nhưng đủ dài để tôi không thể giả vờ như chưa từng thấy.

Ngày cưới, tôi là kẻ hạnh phúc nhất họ hàng hai bên.

Ai cũng chúc mừng tôi “số hưởng” khi cưới được vợ vừa xinh đẹp, vừa giàu có, lại học thức, nói năng nhẹ nhàng. Tôi nhìn cô ấy trong váy cưới mà lòng lâng lâng tự hào, tin rằng từ nay cuộc đời mình đã sang trang. Tôi đã từng nghĩ, chỉ cần yêu thương đủ nhiều thì quá khứ không quan trọng.

Đêm tân hôn, sau khi khách khứa ra về, căn phòng chỉ còn lại hai vợ chồng. Cô ấy vào phòng tắm trước, để điện thoại trên bàn. Màn hình bỗng sáng lên vì một thông báo đến liên tục. Tôi không có thói quen xem điện thoại của người khác, nhưng cái tên hiện lên khiến tôi sững lại — một cái tên đàn ông rất lạ, kèm theo biểu tượng video.

Tôi còn đang do dự thì màn hình tự động mở.

Một đoạn video ngắn, nhưng đủ dài để tôi không thể giả vờ như chưa từng thấy.

Trong video là cô ấy… không phải người vợ e ấp vừa ngồi bên tôi lúc nãy. Giọng nói, ánh mắt, những cử chỉ thân mật dành cho một người đàn ông khác — tất cả đều quá rõ ràng. Không phản cảm, không trần trụi, nhưng thân mật đến mức khiến tim tôi lạnh buốt.

Tôi tắt màn hình.
Ngồi im.
Câm nín.

Cô ấy bước ra, thấy sắc mặt tôi liền khựng lại. Không cần tôi hỏi, cô ấy cũng hiểu tôi đã thấy gì. Không khóc, không thanh minh vội vàng, chỉ ngồi xuống mép giường và nói rất khẽ:
“Em định sau đám cưới sẽ xóa tất cả… Em tưởng quá khứ có thể chôn lại.”

Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra có những thứ dù đã kết hôn cũng không thể gọi là của mình. Tôi không gào lên, không nổi giận, chỉ thấy trong lòng trống rỗng. Hóa ra, niềm hãnh diện ban chiều lại là thứ khiến tôi đau nhất trong đêm.

Tôi cưới cô ấy với niềm tin vào tương lai.
Còn cô ấy bước vào hôn nhân với một quá khứ chưa kịp khép lại.

Đêm tân hôn của tôi trôi qua trong im lặng.
Chúng tôi nằm cạnh nhau, nhưng xa lạ đến mức nghe rõ cả nhịp thở của người kia cũng thấy nặng nề.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết mình nên trách ai.
Chỉ biết rằng, có những đoạn video không dài…
nhưng đủ để làm một người đàn ông câm nín cả đời.

Tâm sự của độc giả!

Trần Tuấn