Ngày kỷ niệm 5 năm cưới, tôi nhận được một bó hoa không có tên người gửi, đến tối tôi lặng người trước sự thật phũ phàng

Tôi đã nghĩ đó là một bất ngờ của chồng. Nhưng khi anh về nhà tay không, còn bó hoa vẫn nằm trên bàn, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn. Và đến tối hôm đó, một tin nhắn đã khiến mọi thứ lật sang hướng khác.

Một bó hoa đến đúng ngày, nhưng không đúng người

Hôm đó là kỷ niệm 5 năm cưới. Tôi không kỳ vọng gì lớn, chỉ nghĩ hai vợ chồng ăn với nhau một bữa cơm tử tế là đủ.

Khoảng 4 giờ chiều, shipper gọi cửa. Một bó hoa rất đẹp, kèm tấm thiệp nhỏ: “Chúc em luôn vui.”

Không tên.

Tôi cười.

Trong đầu mặc định đó là chồng.

Vì ngoài anh ra, không ai biết ngày này.

Tôi còn chụp ảnh gửi cho anh: “Cảm ơn nhé.”

Anh trả lời sau gần 1 tiếng: “Cảm ơn gì cơ?”

Tôi hơi khựng lại.

Sự im lặng của chồng khiến tôi bắt đầu nghi ngờ

Tối hôm đó, chồng tôi về nhà bình thường. Không hoa, không quà, không nhắc gì đến kỷ niệm.

Tôi hỏi thẳng: “Anh không gửi hoa à?”

chong-ngoai-tinh-1774497201.png
Ảnh minh họa

Anh lắc đầu: “Anh tưởng em không thích mấy cái đó.”

Câu trả lời nhẹ tênh.

Nhưng bó hoa vẫn nằm trên bàn, như một dấu hỏi.

Tin nhắn lúc 10 giờ đêm khiến tôi lạnh người

Khoảng 10 giờ tối, điện thoại tôi rung.

Một số lạ.

“Chị nhận được hoa chưa?”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.

Không trả lời ngay.

Một lúc sau, tin nhắn thứ hai đến: “Em không có ý gì xấu, chỉ là… em nghĩ chị nên biết.”

Tôi hỏi lại: “Em là ai?”

Câu trả lời đến sau vài giây: “Người đang nói chuyện với chồng chị mỗi ngày.”

Tôi không làm ầm lên.

Chỉ hỏi: “Em muốn gì?”

Cô ta gửi một đoạn chụp màn hình.

Không phải những lời yêu đương rõ ràng.

Chỉ là những đoạn hội thoại rất “bình thường”:

“Hôm nay anh mệt không?”
“Ăn gì chưa?”
“Em vừa tan làm.”

Nhưng tần suất dày đặc, ngày nào cũng có.

Tôi lướt xuống.

Có những ngày trùng với lúc chồng nói với tôi là “bận họp”, “đi công tác”.

Tôi không trả lời thêm, tắt điện thoại.

Ngồi nhìn bó hoa rất lâu. Lần đầu tiên, tôi không thấy tức giận, chỉ thấy… trống rỗng. Vì tôi nhận ra: Người thứ ba không cần làm gì quá rõ ràng. Chỉ cần xuất hiện đúng lúc, nói những câu tôi từng nói… là đủ thay thế vị trí của tôi.

*Tâm sự của độc giả!

Tiểu Châu