Dọc tuyến cao tốc Liên Hoắc dẫn đến tỉnh Cam Túc là vùng hoang mạc Gobi rộng lớn. Tại đây, bà Shu Fang, người sinh ra tại huyện Tĩnh Viễn, đã thuê 15.000 mẫu đất hoang, tương đương khoảng 1.000 ha, ở phía nam sa mạc Tengger để phát triển nông nghiệp.
Những năm 1990, bà Shu Fang cùng chồng kinh doanh thiết bị điện máy và tích lũy được tài sản đáng kể. Tuy nhiên, khi thương mại điện tử phát triển, mô hình kinh doanh truyền thống dần suy giảm. Nhận thấy nguy cơ, bà bắt đầu tìm hướng đi mới dựa trên chính sách khuyến khích khai phá đất đai của chính phủ.
Năm 2007, bất chấp sự phản đối từ gia đình và bạn bè, bà quyết định bán toàn bộ chuỗi cửa hàng cùng tài sản, huy động 10 triệu nhân dân tệ, tương đương khoảng 35 tỷ đồng, để đầu tư vào vùng đất hoang bị đánh giá là không có giá trị.

Khu vực này có địa hình đặc biệt, núi cao bao quanh và trũng ở giữa, phù hợp trồng cây chắn gió nhưng phải đối mặt với ba khó khăn lớn là thiếu nước, đất nghèo dinh dưỡng và thường xuyên xảy ra bão cát.
Để giải quyết vấn đề nước, bà thuê đội ngũ kỹ thuật kéo đường ống từ nguồn cách đó 13 km. Hệ thống ống dẫn được chôn sâu hai mét dưới lòng đất nhằm tránh nứt vỡ do chênh lệch nhiệt độ. Sau 40 ngày thi công, nguồn nước được đưa về khu đất.
Song song đó, bà tìm đến các chuyên gia nông nghiệp để học cách cải tạo đất bằng phân hữu cơ. Các loại cây chịu hạn như sa mu và hắc mai biển được trồng để chắn gió, giảm thiểu tác động của cát.
Điều kiện làm việc khắc nghiệt ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe của bà Shu Fang. Làm việc trong môi trường lạnh, ẩm và áp lực cao khiến bà nhiều lần đổ bệnh. Dù vậy, ngay cả khi nằm viện, bà vẫn trực tiếp chỉ đạo công việc và lập kế hoạch sản xuất.
Trong giai đoạn đầu, việc trồng cam thảo bằng rễ không mang lại kết quả như mong đợi. Sau đó, bà chuyển sang gieo hạt. Hai năm sau, vườn cam thảo đạt sản lượng hơn 900 kg mỗi mẫu, mang lại doanh thu khoảng 4.000 tệ mỗi mẫu.
Nhận thấy lá cam thảo có hàm lượng protein thô cao nhưng thường bị bỏ đi, bà quyết định mua 5.000 con cừu giống để chăn thả. Thịt cừu được nuôi bằng thảo dược đạt chất lượng cao, giúp bà ký được các hợp đồng cung cấp dài hạn cho hệ thống nhà hàng.

Từ đây, mô hình kinh tế tuần hoàn dần hình thành. Lá cam thảo được sử dụng làm thức ăn cho cừu, phân cừu sau xử lý được dùng để cải tạo đất, tiếp tục phục vụ trồng trọt. Ngoài cam thảo, bà còn phát triển 5.000 mẫu cây sừng vàng.
Bà Shu Fang cũng đầu tư xây dựng nhà máy cắt lát cam thảo và xưởng ép dầu từ cây sừng vàng để cung cấp nguyên liệu cho ngành mỹ phẩm. Dưới tán cây sa mu, bà xen canh nhục thung dung, một loại dược liệu có giá trị cao, đồng thời kết hợp phát triển du lịch sinh thái.
Sau gần hai thập kỷ, vùng đất hoang đã được phủ xanh. Theo số liệu năm 2019, doanh thu của công ty đạt gần 300 triệu tệ, tương đương khoảng 1.000 tỷ đồng, tức gần 42 triệu USD mỗi năm.
Mô hình này không chỉ mang lại lợi nhuận mà còn tạo việc làm cho hơn 1.000 hộ nông dân địa phương, giúp họ có thu nhập ổn định, xây dựng nhà cửa và đầu tư cho giáo dục.
Hiện nay, doanh nghiệp của bà Shu Fang được đánh giá cao trong cộng đồng. Những người từng phản đối quyết định của bà trước đây cũng bày tỏ sự nể phục.
Câu chuyện của nữ doanh nhân cho thấy việc kết hợp tầm nhìn và nỗ lực có thể tạo ra giá trị ngay cả từ những điều kiện khắc nghiệt nhất.