Một nhân viên văn phòng người Nhật Bản ở độ tuổi U40 hiện sở hữu khối tài sản khoảng 140 triệu yên, tương đương 23,6 tỷ đồng. Riêng cổ tức từ danh mục cổ phiếu mang về cho anh khoảng 2,4 triệu yên mỗi năm, tương đương 404 triệu đồng.
Với nền tảng tài chính này, người đàn ông có thể nghỉ việc và sử dụng tài sản tích lũy để trang trải cuộc sống. Tuy nhiên, anh sợ cảm giác rảnh rỗi, không có công việc hay lịch trình cụ thể mỗi ngày. Vì vậy, dù đủ điều kiện nghỉ hưu sớm, anh vẫn lựa chọn tiếp tục đời sống công sở.
Khi tài sản đạt khoảng 70 triệu yên, tương đương 11,6 tỷ đồng, người đàn ông từng thử nghỉ việc. Sau một thời gian, anh nhận ra bản thân không phù hợp với việc ngồi chơi cả ngày.
Anh quyết định trở lại thị trường lao động. Trong cuộc phỏng vấn tại công ty hiện nay, chính anh chủ động đề xuất mức lương thấp hơn 20% so với con số nhà tuyển dụng đưa ra. Lý do là người đàn ông cần một công việc hơn mức lương cao.

Hiện anh giữ vị trí quản lý hoạch định doanh nghiệp. So với công ty cũ, phạm vi công việc rộng hơn, số đầu việc cần xử lý nhiều hơn, trong khi thu nhập thấp hơn. Dù vậy, anh vẫn hài lòng và hứng thú.
Ở công việc hiện tại, anh có quyền đưa ra quyết định và nhìn thấy rõ tác động của những việc mình làm đối với doanh nghiệp. Anh không cho rằng sở hữu 140 triệu yên đồng nghĩa với việc phải ngừng làm việc và tạo ra giá trị.
Công việc giúp anh duy trì kết nối với xã hội, có thu nhập hằng tháng và giữ nhịp sống ổn định với những nhiệm vụ cần hoàn thành mỗi ngày.
Trước đây, người đàn ông thường lựa chọn công việc dựa vào mức lương và phúc lợi. Khi có nền tảng tài chính đủ lớn, anh có thêm quyền quyết định sẽ dành thời gian, năng lượng cho người hoặc doanh nghiệp mà mình muốn đồng hành.
Bạn bè, đồng nghiệp và cấp trên đều không biết anh sở hữu khối tài sản lớn. Anh không chia sẻ tình hình tài chính cá nhân. Nhìn từ bên ngoài, mọi người có thể chỉ nghĩ anh là một nhân viên chấp nhận mức lương thấp để tránh thất nghiệp.
Người đàn ông cũng không mua xe sang hay theo đuổi lối sống xa hoa. Theo anh, ý nghĩa quan trọng nhất của độc lập tài chính là có thêm lựa chọn trong cách làm việc và sử dụng thời gian.
Tài sản của anh không chỉ hình thành từ tiền tiết kiệm mà còn nhờ đầu tư trong nhiều năm. Hiện anh chưa cần sử dụng cổ tức để chi trả sinh hoạt vì tiền lương hằng tháng vẫn đáp ứng đủ nhu cầu.
Công việc tạo thu nhập phục vụ cuộc sống hiện tại, còn tài sản tiếp tục được tích lũy cho tương lai. Anh không phải bán tài sản để duy trì mức sống và cũng không cần theo đuổi công việc trả lương cao nhất. Với người quản lý này, 23,6 tỷ đồng không phải tấm vé rời công sở mà mang lại quyền lựa chọn công việc phù hợp.