Nhờ người giúp việc mang thai hộ, tôi chết lặng khi biết đứa trẻ không phải con của chồng

Sau 7 năm kết hôn, tôi và chồng vẫn chưa có con vì nhiều lần sảy thai. Khi người giúp việc đề nghị giúp có một đứa trẻ, tôi đã tin tưởng mà không ngờ mình phải nhận một cú sốc ngay ngày đứa bé chào đời.

Tôi kết hôn đã 7 năm. Cuộc sống vợ chồng nhìn chung khá ổn, chỉ có một điều khiến cả hai luôn đau đáu là chưa có con. Khi còn yêu nhau, chúng tôi từng 3 lần mang thai ngoài ý muốn. Khi ấy cả hai chưa có công việc và tài chính ổn định nên quyết định bỏ thai vì sợ ảnh hưởng đến tương lai.

Đến khi kết hôn, cuộc sống đã ổn định và chúng tôi muốn có con thì mọi chuyện lại không còn thuận lợi. Bác sĩ cho biết thành tử cung của tôi quá mỏng, khiến thai khó giữ. Sau nhiều lần cố gắng nhưng đều thất bại, vợ chồng tôi dần buông xuôi.

2-eac6-1788857430.jpg
Vì 3 lần bỏ thai nên sau khi cưới, vợ chồng tôi khó có con. Ảnh minh họa

Lời đề nghị khiến tôi nuôi hy vọng

Xuân, 22 tuổi, là người giúp việc trong gia đình tôi. Cô bé có hoàn cảnh khó khăn, từ quê lên thành phố kiếm sống. Trong những lần trò chuyện, Xuân biết vợ chồng tôi không có con nên từng hỏi tại sao chúng tôi không nghĩ đến việc nhận con nuôi. Câu chuyện ấy khiến tôi bắt đầu suy nghĩ.

Tôi nảy ra ý định nhờ Xuân giúp đỡ. Biết cô bé cũng khó khăn về kinh tế, tôi ngỏ lời và hứa sẽ bồi dưỡng một khoản tiền xứng đáng. Xuân đồng ý.

Những tháng sau đó, tôi chăm sóc cô bé gần như từng chút một. Tôi mua sữa bầu loại tốt, quan tâm đến chế độ ăn uống và chuẩn bị cả phòng dịch vụ khi cô đi sinh. Tôi từng nghĩ chỉ cần chờ thêm một thời gian nữa, mình sẽ được ôm đứa trẻ mà bản thân mong mỏi suốt nhiều năm. Nhưng ngày đứa bé chào đời cũng là lúc mọi hy vọng bắt đầu lung lay.

ca-nha-chong-nang-niu-toi-nhu-bau-vat-vi-bau-con-trai-cuoc-dien-thoai-luc-nua-dem-he-lo-su-that-cay-48bf0db1-4-6-aa7b-64b47baf4f20-1751274493-257-width780height520-1788857646.jpg
Giúp việc bàn bạc với bạn trai để lấy tiền từ bà chủ. Ảnh minh họa

Cú sốc sau khi đứa trẻ chào đời

Ngay từ lúc nhìn thấy con, tôi đã cảm thấy có điều gì đó không ổn. Đứa bé không giống chồng tôi, cũng không có nhiều nét giống những người trong gia đình. Tôi cố tự trấn an rằng trẻ sơ sinh có thể thay đổi đường nét khi lớn lên. Vợ chồng tôi quyết định chờ thêm một thời gian.

Đến tháng thứ hai, những nghi ngờ vẫn không biến mất. Chồng tôi bắt đầu hoang mang và đề nghị tôi âm thầm đưa con đi xét nghiệm ADN. Kết quả khiến cả hai chết lặng: đứa trẻ không phải con của chồng tôi.

Khi sự việc bị phát hiện, Xuân quỳ xuống xin tôi tha thứ. Cô thừa nhận đứa trẻ là con của mình và bạn trai. Theo lời Xuân, hai người đã cố tình khiến vợ chồng tôi tin rằng cô mang thai để có cơ hội nhận một khoản tiền lớn, sau đó đem về quê làm ăn.

Tôi hoàn toàn không nghĩ mình lại có thể bị lừa theo cách này. Điều khiến tôi đau lòng không chỉ là số tiền hay những gì đã bỏ ra trong suốt nhiều tháng. Tôi từng đặt vào câu chuyện ấy tất cả hy vọng về một mái ấm có tiếng trẻ con.

Đến giờ, tôi vẫn chưa biết nên giải quyết chuyện này thế nào. Khoản tiền tôi dự định đưa cho Xuân chưa trao, nhưng thời gian, công sức và niềm tin đã mất thì không thể lấy lại.

Điều khiến tôi ám ảnh nhất có lẽ là sau 7 năm chờ đợi, mong muốn có một đứa con với chồng lại một lần nữa trở thành điều xa vời.

Hạnh Nguyên (t/h)