Mới đây, một bà mẹ ở Trung Quốc đăng tải hình ảnh con trai kèm dòng chia sẻ gây nhiều tranh luận trên mạng xã hội.
Trong bức ảnh, trên nền gạch đá hoa sạch bóng, một bé trai mặc áo thể thao ngắn tay xanh trắng, đi đôi dép cũ và ngồi xổm dưới sàn. Một tay cậu cầm bút, tay kia cầm máy tính, gần như nằm rạp xuống nền nhà để tập trung làm việc.
Xung quanh cậu bé là rất nhiều bảng biểu, ô vuông và những hình dạng giống Sudoku do chính em vẽ ra. Nền gạch chi chít các con số, ký hiệu viết tay, trông như một nơi để giải mã mật mã.
Người mẹ viết đầy bất lực rằng con trai tuyệt đối không cho phép sàn nhà sạch quá nửa tiếng. Chị vừa vất vả lau nhà, chờ sàn khô thì cậu bé lại bắt đầu viết. Chị không biết phải làm thế nào với con.

Sự mệt mỏi của người mẹ dễ khiến nhiều người đồng cảm. Với không ít gia đình, dọn dẹp nhà cửa vốn đã là việc tốn công sức. Sau khi cúi xuống lau từng mét sàn, nền nhà vừa sáng bóng đã nhanh chóng bị biến thành bảng viết, cảm giác bực bội là điều khó tránh khỏi.
Tuy nhiên, dưới phần bình luận, nhiều người không vội trách cậu bé. Có người cho rằng đứa trẻ này có thể là một thiên tài. Một người khác gợi ý người mẹ mua tấm nilon trong suốt trải xuống sàn để con viết thoải mái, sau đó chỉ cần dùng khăn lau sạch.
Một bình luận khác thu hút sự chú ý khi viết rằng chỉ cần con đang học, dù viết lên mặt mình, người này cũng không dám đánh.
Đáng chú ý, khi được hỏi liệu con có năng khiếu đặc biệt hay không, người mẹ cho biết chị cảm thấy trí thông minh của bé cũng bình thường, chỉ là cậu thích các con số và ký hiệu.
Có lẽ vì mệt mỏi với việc dọn dẹp, điều người mẹ nhìn thấy trước tiên là nền nhà bừa bộn và những dòng chữ xuất hiện sau khi chị vừa lau sạch. Nhưng với nhiều người, các ô số, ký hiệu và bảng biểu ấy có thể là dấu hiệu của một đứa trẻ đang say mê suy nghĩ.
Nhiều cha mẹ thường hình dung một đứa trẻ thích học phải ngồi ngay ngắn trước bàn, cầm bút, mở sách và làm bài. Khi trẻ không học theo hình thức đó, dù đang ngồi dưới đất nghiên cứu Sudoku, tìm quy luật số học hoặc tự tạo các cấu trúc toán học, người lớn dễ xem đó là nghịch ngợm hay vẽ linh tinh.

Trong câu chuyện này, cậu bé có lẽ chọn viết dưới sàn vì nơi đây rộng hơn bàn học. Không gian ấy cho phép em trải các bảng số, ma trận, ô vuông và những ý tưởng trong đầu ra trước mắt. Cậu đang tìm một môi trường phù hợp với cách suy nghĩ của mình.
Khi tìm thấy điều thực sự hứng thú, trẻ thường tự tìm cách khám phá theo cách riêng. Trong quá trình đó, sự tập trung, khả năng quan sát và tư duy logic có thể liên tục được vận hành.
Điều đáng tiếc không nằm ở một nền nhà đầy chữ, mà là nếu người lớn chỉ vì vài lần làm bẩn nhà khiến trẻ không còn muốn viết, không còn muốn khám phá và không dám làm những điều khác biệt.
Khả năng đặc biệt chưa chắc bắt đầu trong những lớp học thêm đắt tiền hay trên chiếc bàn học hoàn hảo. Đôi khi, nó xuất phát từ hình ảnh một đứa trẻ ngồi xổm trên sàn, say mê với những con số mà người lớn chưa hiểu.
Có những sự tò mò âm thầm được nuôi dưỡng qua nhiều năm, từ những lần trẻ tự tính toán, tự vẽ và tự khám phá điều từng bị xem là vớ vẩn. Vì vậy, khi bắt gặp con đang say mê với một việc chưa hiểu, có lẽ cha mẹ nên thử cúi xuống hỏi: “Con đang làm gì vậy?”.